- Có ta đây thì sợ cái gì? Cho dù đám sương mù này có chút quỷ dị thì ta cũng không sợ.
Tiểu Long mỉm cười, nói xong từ trong con mắt thứ ba trên mi tâm tràn ra quang mang quỷ dị. Một cỗ quỷ dị tức quỷ dị lập tức lan tràn ra, Tiểu Long quay đầu lại nói với Lục Tâm Đồng và Dương Quá:
- Đi theo ta, đám sương mù này căn bản không ngăn được ta.
Nhìn thấy mi tâm của Tiểu Long biến hóa, hai người Dương Quá và Lục Tâm Đồng hơi sửng sốt một chút rồi lập tức mỉm cười, đi theo sau lưng Tiểu Long.
Trên Nhật Sát các, trong một đình viện tinh xảo, bên ngoài căn phòng này chính là một vườn hoa. Bên trong vườn chứa đủ loại hoa mỹ lệ. Gió khẽ thổi qua, cả đình viện tràn ngập hương hoa nhàn nhạt khiến cho người ta có cảm yên bình. Cũng không biết vườn hoa này là do ai trồng, trong vườn cực kỳ sạch sẽ, khiến cho người ta có cảm giác yêu thích không muốn buông tay.
Lúc này ở bên trong đình viện có không ít người ngồi đó, từ tu vi có thể nhìn thấy bên trong có một vài Vũ Suất, Linh Suất cấp cao, còn có hai Vũ Vương và Linh Vương.
Khi Lục Thiếu Du theo Phiên Hải Vương Lạc Kiến Hồng tiến vào đình viện này thì ánh mắt của chục người này lập tức tập trung lên người Lục Thiếu Du, cả đám không ngừng đánh giá.
- Chư vị trưởng lão, ta giới thiệu với mọi người một chút. Vị này chính là Lục chưởng môn của Phi Linh môn.
Nhìn chúng trưởng lão, Lạc Kiến Hồng vừa mới đi vào đình viện lập tức nói với mọi người.
- Ra mắt Lục chưởng môn.
Chúng trưởng lão Nhật Sát các không biết là nể mặt Phiên Hải Vương Lạc Kiến Hồng hay là thực sự cấp mặt mũi cho Lục Thiếu Du mà đều đứng dậy chắp tay hành lễ. Thế nhưng mọi người cũng biết thực lực của Lục Thiếu Du này không kém, thân phận lại cao hơn bọn họ. Thực lực của Lục Thiếu Du này đối với những trưởng lão này mà nói, coi như là mấy trưởng lão Vũ Vương kia cũng không mạnh hơn Lục Thiếu Du. Người có thực lực mạnh nhất chỉ là Vũ Vương tứ trọng mà thôi.