Điều này khiến cho Lục Thiếu Du vui mừng không ngớt. Bằng tốc độ tu luyện hiện tại, sợ rằng ba loại vũ kỹ Địa cấp sơ giai này rất nhanh sẽ có một chút thành tựu.
Trong lúc tu luyện, Lục Thiếu Du cũng chậm rãi phát hiện ra. Theo tu vi đề cao, sự khống chế của hắn đối với năng lượng thuộc tính càng cao, cũng vì như vậy cho nên trong lúc tu luyện vũ kỹ Địa cấp càng thêm thuận lợi.
- Tu vi và lĩnh ngộ hỗ trợ lẫn nhau, một thứ cũng không thể thiếu.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ trong lòng, tu vi bản thân và lĩnh ngộ xem ra có hỗ trợ lẫn nhau. Nếu như lĩnh ngộ chưa đủ thì không có cách nào đột phá. Tu vi không thể đột phá thì lĩnh ngộ sẽ gặp phải không ít hạn chế.
Nói chung tu vi và lĩnh ngộ hỗ trợ lẫn nhau, đối với lĩnh ngộ, hiện tại Lục Thiếu Du chỉ biết, lĩnh ngộ càng mạnh thì tu luyện vũ kỹ càng dễ. Trong lúc đột phá cũng không có bao nhiêu cản trở. Về phần những thứ khác Lục Thiếu Du cũng không nghe ai giảng giải qua. Thế nhưng trong lúc mơ hồ Lục Thiếu Du có thể tự cảm giác được, sau khi lĩnh ngộ tới tận cùng, tuyệt đối có tác dụng lớn.
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du tiếp tục tu luyện vũ kỹ. Đối với việc tu luyện vũ kỹ, Lục Thiếu Du cực kỳ chú ý, không dám qua loa, một khi chưa tới mức hắn thỏa mãn thì sẽ không tùy tiện thi triển. Bằng không sẽ tạo cho người khác cơ hội. Trong lúc giao thủ, bất luận một sai lầm nào cũng sẽ tạo thành một hậu quả nghiêm trọng. Nếu như thực lực hai người không kém nhau bao nhiêu thì người sai lầm kia sẽ trả giá bằng tính mạng của mình.
Lục Thiếu Du chìm đắm trong tu luyện vũ kỹ, thời gian lần nữa trôi qua.
...
Trong một ngọn núi lúc này có hơn chục đạo thân ảnh cực kỳ bối rối, ánh mắt mọi người đều đang nhìn về phía một thanh niên mặc y phục màu trắng. Mà thanh niên mặc y phục màu trắng kia toàn thân màu đen, vô cùng tương phản với y phục trên người.