- Thế nhưng dưới sự giúp sức của yêu thú trong Yêu đường và độc đan của Đông cung phụng, thiệt hại của đám người Hóa Vũ tông, Lan Lăng sơn trang, Hắc Sát giáo không nhỏ. Cho nên người đáng nghi nhất chính là ba sơn môn này. Thế nhưng đây chỉ là suy đoán của chúng ta, cũng không thể khẳng định được chắn chắn, dù sao chỉ là suy đoán.
Khấu Phi Yến suy tư một lát rồi nói với mọi người.
- Mặc kệ là ai, lần này nếu như chúng ta không có động tác thì chỉ sợ sẽ bị người khác chê cười.
Thiểm Điện Báo Ngô Dũng nói.
- Bạch cung phụng, Đông cung phụng, hai người có ý kiến gì không?
Khấu Phi Yến hỏi hai người Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh và Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh.
- Người muốn đối phó với Phi Linh môn đương nhiên không phải là người bình thường. Tới hiện tại chúng ta cũng không biết là kẻ nào làm ra. Thế nhưng chúng ta không động thủ, sợ rằng đối phương sẽ lại được một tấc tiến thêm một bước.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nhìn Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh rồi nói:
- Ngươi lại có chủ ý gì sao?
- Lần này có người đối phó với Phi Linh môn ta, mục đích sợ rằng chỉ có một. Đó chính là muốn Phi Linh môn nổi giận, sau đó âm thầm loại bỏ nhân tài trong Phi Linh môn. Dù sao đi nữa lần này bọn họ cũng không thành công. Ta thấy chúng ta không nên xuất thủ, bởi vì cho dù có xuất thủ thì chúng ta cũng không có mục tiêu. Trước khi chưởng môn rời đi đã dặn chúng ta phải nhịn một chút. Ta thấy chúng ta nhịn một chút là được. Tin tức ba người Lục đường chủ bị tập kích chúng ta cũng không truyền ra bên ngoài. Nhìn thấy Phi Linh môn chúng ta không có động tĩnh, sợ rằng người đứng phía sau sẽ lộ diện, tới lúc đó chúng ta mới ra tay cũng không muộn.
Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh nhíu mày, ánh mắt mang theo hàn ý nói tiếp: