Lăng Thanh Tuyền nhìn ánh mắt tà dị của Lục Thiếu Du mà cảm thấy sợ hãi, thế nhưng thân thể lại không có một chút sức lực nào. Khẽ cắn răng một cái, Lăng Thanh Tuyền biến sắc, vẻ mặt kinh khủng nói:
- Đồ vô sỉ, rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì? Ngươi đừng tới đây, dừng lại cho ta.
- Hắc hắc.
Lục Thiếu Du không nói gì, trong đầu nhớ tới nữ nhân như rắn rết này không ngừng đối phó với mình. Trong mắt mang theo tà khí, vẻ tức giận trong mắt hoàn toàn biến mất, thân thể nhào tới phía trước đem Lăng Thanh Tuyền xô xuống mặt đất. th*n th* tr*ng n*n như ngọc kia ngã xuống mặt đất, thân thể Lục Thiếu Du lập tức đè lên trên.
Lăng Thanh Tuyền lúc này giống như si ngốc, ngay cả thanh âm cũng không thể phát ra. Ác ma này nằm đè lên thân thể thuần khiết của nàng khiến cho toàn thân nàng có cảm giác tê dại. Nàng chỉ cảm thấy khí lực toàn thân của mình đang nhanh chóng biến mất.
Nàng không biết vì sao mình lại có cảm giác này, bởi vì nàng chưa từng trải qua chuyện như thế này.
Lục Thiếu Du không có một chút thương hương tiếc ngọc nào, chỉ có tức giận cùng trả thù. Dưới loại trạng thái này Lục Thiếu Du không chút thương tiếc đem đôi ngọc thỏ trước ngực Lăng Thanh Tuyền nắm vào tay, không ngừng xoa bóp thành muôn hình vạn trạng.
Đột nhiên bị công kích khiến cho Lăng Thanh Tuyền ngẩn ngơ. Tên ác ma này không ngờ lại không kiêng nể gì cả, nhìn vẻ mặt kiêu ngạo cùng với khoải cảm trả thù trên mặt hắn khiến cho trong lòng nàng giống như có một lưỡi đao sắc bén đâm ngang qua tim vậy.
Cảm thấy Lăng Thanh Tuyền có phản ứng, trong lòng Lục Thiếu Du lập tức cảm thấy sảng khoái, cực kỳ hưởng thụ, giống như là hắn chiếm được thượng phong, tay lại giă tăng thêm lực đạo, không chút lưu tình nào.