Ầm ầm.
Mật thất hơi lay động, cửa đá mở ra. Ánh sáng chiếu vào trong mật thân. Một thân ảnh mềm mại chậm rãi đi tới. Khi cánh cửa đóng lại, ánh mắt lạnh lẽo của Lăng Thanh Tuyền lần nữa rơi vào trên người Lục Thiếu Du.
- Tư vị không dễ chịu đúng không? Sao không mắng tiếp đi?
Lăng Thanh Tuyền nhìn Lục Thiếu Du toàn thân là vết máu, khóe miệng nở nụ cười nhạt nói.
- Lẽ nào ngươi bị mắng tới nghiện rồi sao?
Lục Thiếu Du nhìn nữ nhân như rắn rết trước mắt, ánh mắt tràn ngập hàn ý. Nếu như ánh mắt có thể g**t ch*t người mà nói, lúc này Lăng Thanh Tuyền sợ rằng đã chết hơn chục lần rồi.
Nhìn ánh mắt Lục Thiếu Du, Lăng Thanh Tuyền không giận mà cười, dường như cực kỳ đắc ý, nàng ta nói:
- Sao nào? Ngươi rất hận ta đúng không? Ngươi có tư cách gì mà hận ta? Ngươi lăng nhục ta, đối với ta như vậy, nếu có hận thì phải là ta hận ngươi. Tên đê tiện, vô sỉ, hạ lưu như ngươi hoàn toàn không có tư cách hận ta.
- Khi trước ta không nên cứu ngươi. Để cho yêu thú ăn ngươi thì tốt hơn. Lấy oán trả ơn, tâm địa như rắn rết, ta cảm thấy hối tiếc vì sao khi trước lại cứu ngươi.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói.
- Ngươi...
Ánh mắt Lăng Thanh Tuyền lạnh lùng, hung hăng đạp một cước vào trên tiểu phúc Lục Thiếu Du.
- Đồ đê tiện, có bản lĩnh thì cắt một ngàn kiếm trên người ta đi? Để xem ngươi còn có thủ đoạn gì khác không. Nếu như ngươi rơi vào trong tay ta, ta nhất định sẽ khiến cho ngươi sống không bằng chết.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói.
- Ngươi yên tâm, ta tự có thủ đoạn đối phó với ngươi. Nhất định sẽ khiến ngươi muốn chết không được, muốn sống không xong. Khi đó mới giải mối hận trong lòng ta.
Trường kiếm lần nữa xuất hiện trong tay Lăng Thanh Tuyền, nàng lạnh lùng nói:
- Khi trước chính là hai tay ngươi động vào thân thể của ta. Trước tiên ta sẽ chém hai tay ngươi xuống.