- Đệ muội, muội còn muội muội nào khác không? Biểu muội có không? Giới thiệu cho ta một người được không?
- Muội quả thực có một biểu muội, năm nay mới mười tám..
Lưu Uyển mỉm cười nói.
Lưu Uyển còn chưa dứt lời, hai mắt Lưu Nhất Thủ tỏa sáng, nói:
- Mười tám sao? Không còn nhỏ nữa, quả thực vô cùng vừa vặn.
- Lưu Nhất Thủ, ngươi đừng có mong. Nếu như ngươi dám có ý đó thì ta sẽ trở về nói cho Toa Toa biết. Đừng tưởng rằng chuyện của ngươi và Toa Toa ta không biết. Nếu như ngươi dám thay lòng đổi dạ, ta thấy dùng tính cách của Toa Toa mà nói, sẽ lập tức cắt cái đó của ngươi.
Lục Tiểu Bạch đắc ý nói. Biểu muội của lão bà làm sao có thể đưa cho tiểu tử Lưu Nhất Thủ này a. Tục ngữ nói biểu muội là của tỷ phu, tuyệt đối không thể tiện nghi cho tiểu tử này.
- Lục Tiểu Bạch, ngươi ăn no rồi không biết nghĩ tới cảm giác của người đói a. Nha đầu Toa Toa kia không phải ngươi không biết. Ta đánh không lại nàng, chạm cũng không cho chạm. Không biết là kẻ nào nói cho nàng biết nam nhân đều không có ai tốt, nếu chưa thành hôn thì không thể xxxx với nàng. Ta chỉ cần định chạm vào nàng là nàng lập tức mang Bạch cung phụng ra uy h**p ta. Ta nào dám a.
Lưu Nhất Thủ đau khổ nói.
- Lưu đường chủ, Toa Toa là một cô nương tốt. Đường chủ cần phải tốt với nàng một chút, bằng không ngay cả chưởng môn cũng không tha cho ngươi.
Hoàng Đan mỉm cười nói.
- Cẩn thận, có biến.
Lúc này Lục Tiểu Bạch đột nhiên nhíu mày nhìn về phía trước. Yêu thú phi hành cũng bỗng nhiên dừng lại, thân thể xoay quanh không trung.
- Ha ha, phản ứng quả thực khong tồi. Chỉ tiếc các ngươi trốn không thoát đâu.
Ngay lúc này trong rừng cây đột nhiên có ba đạo thân ảnh phóng lên bầu trời tạo thành thế tam giác đem bốn người vây lại. Nhìn thấy trên lưng yêu thú phi hành là bốn người chứ không phải là ba người khiến cho ba người vô cùng kinh ngạc. Thế nhưng nhìn thấy thực lực của Lưu Uyển, ba người này cũng không để ý nhiều nữa.