Nữ tử này quyến rũ, xinh đẹp, lạnh lẽo lại vô cùng tuyệt mỹ giống như khiến cho ngay cả thiên địa cũng phải động lòng. Khuôn mặt lạnh lùng, uy nghiêm, khí chất quyến rũ hoàn toàn hội tụ ở trên người nàng.
- Bạch Linh.
Trong lòng Lục Thiếu Du trùng xuống, nữ tử trong lòng lại tiếp tục biến hóa, Vô Song xuất hiện.
- Buông tay.
Bên ngoài, Mộ Dung Lan Lan khẽ quát một tiếng, tay Lục Thiếu Du lúc này đang ôm chặt thân thể của nàng, nàng vừa mới giãy dụa, miệng đột nhiên lại phun ra một ngụm máu tươi.
Máu tươi phun ra, ánh mắt Mộ Dung Lan Lan run lên, toàn thân không còn chút sức lực nào. Thế nhưng lúc này Lục Thiếu Du đã hoàn toàn lâm vào trong ảo cảnh.
- Vô Song.
Lục Thiếu Du nhìn nữ tử thanh nhã, cao quý trong lòng rồi lập tức cúi đầu hôn xuống.
- Lục Thiếu Du, không được.
Mộ Dung Lan Lan yếu ớt la lên, thế nhưng cũng không ngăn cản được. Lục Thiếu Du đã sớm lâm vào ảo cảnh, mà nàng liên tiếp bị thương, linh hồn lực vừa rồi lại bị thương nặng cho nên không thể phản kháng.
Lúc này trong đầu Lục Thiếu Du nặng trịch, đôi môi hướng về phía đôi môi mang theo vết máu của Mộ Dung Lan Lan hôn xuống. Cảm nhận cảm xúc mềm mại, ấm áp, dường như có chút giống bình thường.
Lục Thiếu Du hôn thật sâu, tham lam m*t nước bọt trong miệng nàng, chăm chú ôm thân thể mềm mại trong lòng, hai người lập tức ngã xuống mặt cỏ.
Mộ Dung Lan Lan không còn chút lực giãy dụa, cả thân thể từ đầu tới chân không ngừng run rẩy, thế nhưng tất cả đều là phí công. Lúc này Lục Thiếu Du đã vô cùng hưng phấn, ý thức trở nên mở hồ, chỉ biết hôn đôi môi mềm mại của nữ tử trong lòng. Không ngừng m*t nước bọt cùng với hương thơm của nàng, tất cả mọi chuyện đều bị hắn ném ra sau đầu.
Mộ Dung Lan Lan thôi dãy dụa, trong mắt hiện lên sự bất lực, nàng biết hiện tại Lục Thiếu Du đã lâm vào trong ảo cảnh, nàng đã không thể phản kháng.