- Không ngờ lại nói ngọt như vậy.
Những lời này của Lục Thiếu Du không ngờ Mộ Dung Lan Lan lại không tức giận, nàng mở miệng cười quyến rũ nói:
- Ta thấy ánh mắt của Lăng Thanh Tuyền Linh Vũ giới kia nhìn Thiếu Du đệ đệ chính là vừa yêu vừa hận đan xen a. Ta thấy Thiếu Du đệ đệ sao không thu Lăng Thanh Tuyền kia vào tay đi a.
Lục Thiếu Du ngẩn ra. Mộ Dung Lan Lan này quả nhiên không phải là bình thường, đồn rằng nàng ta chỉ cần nói cũng có người chết, xem ra lời này không giả. Ngay cả Lăng Thanh Tuyền hận hắn ra sao nàng ta cũng chú ý, tâm trí không phải là bình thường, xem ra hắn không thể hở ra cho nữ tử này biết việc mình đã cởi bỏ cấm chế.
- Mộ Dung đảo chủ nói đùa, ta hảo tâm cứu nàng ta. Nàng ta lại hận không thể lột da ta, rút gân ta. Đó chính là một nữ nhân như rắn rết, ta không muốn có chút dây dưa gì với nàng ta. Ta tình nguyện dây dưa với Mộ Dung đảo chủ chứ không muốn có quan hệ với Lăng Thanh Tuyền kia.
Lục Thiếu Du nói xong, vẻ mặt lập tức sửng sốt, dường như những lời này đã chính thức là đùa giỡn tr*n tr**.
Mộ Dung Lan Lan nghe Lục Thiếu Du nói vậy cũng lập tức hơi bất ngờ, trong mắt hiện lên thần sắc khó có thể phát hiện ra.
Nhìn thấy Mộ Dung Lan Lan không nổi bão, Lục Thiếu Du thở dài một hơi. Nữ tử này không phải là người bình thường, hắn nên mau chóng thoát thân thì hơn, ánh mắt khẽ đổi, Lục Thiếu Du nói:
- Mộ Dung đảo chủ, ta nằm như vậy đã ba ngày rồi. Ta có thể đổi tư thế một chút được không? Cứ như vậy có chút khó chịu.
- Chúng ta đi thôi, có lẽ người Linh Vũ giới đã đi xa. Chúng ta đổi đường trở về, có lẽ cũng không gặp phải bọn họ.
Mộ Dung Lan Lan khẽ nói, bước chân tiến lên rồi nói. Phải mau chóng trở lại Thiên Vân đảo, đối với nàng mới an toàn một chút.