Nơi này lại không phải là nơi an toàn cho nên mới không dám ép hắn xuất ra Tử Lôi Huyền Đỉnh. Có thể trong mắt của nàng hắn đã là con vịt đun sôi. Đặt ở trên người hắn càng thêm an toàn. Nói cách khác, sợ rằng lúc này chuyện thứ nhất Mộ Dung Lan Lan muốn làm chính là thu Tử Lôi Huyền Đỉnh của hắn.
Muốn dung hợp Tử Lôi Huyền Đỉnh tuyệt đối khó khăn. Chỉ có người mang Bất Diệt Huyền Thể mới có thể nắm trong tay Tử Lôi Huyền đỉnh. Có lẽ người khác còn chưa biết, nếu như có thể đơn giản dung hợp như vậy thì hắn chỉ có thể chết mà thôi. Chỉ là coi như là như vậy, Lục Thiếu Du cũng không dám đem Tử Lôi huyền Đỉnh giao cho người khác dung hợp.
- Tới Thiên Vân đảo sợ rằng sẽ lành ít dữ nhiều.
Lục Thiếu Du lẩm bẩm trong lòng. Ngay từ đầu hắn bị Mộ Dung Lan Lan này “mời” tới Thiên Vân đảo, có thể chỉ bị lăng nhục một phen, khi đó còn có một đường sinh cơ. Hiện tại hắn đã bại lộ Tử Lôi Huyền Đỉnh, sợ rằng sau này sẽ lành ít dữ nhiều. Mộ Dung Lan Lan này nói không động tới hắn, nhưng hắn tuyệt đối không tin lời của nàng. Trừ phi là đầu hắn bị vô nước. Sau khi chiếm được Tử Lôi Huyền Đỉnh sao lại không động gì tới hắn cơ chứ?
Nằm trên mặt đất, Lục Thiếu Du nhìn vào Mộ Dung Lan Lan đang khoanh chân ngồi cách đó không xa. Lúc này Lục Thiếu Du cũng có thể nhìn thấy đường cong linh lung trên thân thể nàng. Nữ nhân này có thể ngồi lên chức vị đảo chủ của Thiên Vân đảo quả nhiên không phải đơn giản. Lần này ngay cả Linh Vũ giới cũng bị nàng đùa bỡn trong tay.
Nhìn đường cong linh lung, b* ng*c cao ngất, da thịt trắng như tuyết cùng với mái tóc đen nhánh kia Lục Thiếu Du thầm nghĩ trong lòng, nữ nhân này thoạt nhìn quả đúng là nữ tử tuyệt mỹ. Dung nhan tuyệt đối không dưới Lữ Tiểu Linh, Vân Hồng Lăng, Đạm Đài Tuyết Vi. Cho dù là Tử Yên và Lục Vô Song cũng không kém chút nào. Quan trọng hơn là, khí chất quyến rũ, thành thục trên người nàng, đám người Lữ Tiểu Linh, Vân Hồng Lăng không thể so sánh được. Đây là một loại khí chất tích lũy theo năm tháng, giống như là rượu ngon vậy, ủ càng lâu càng thơm ngon.