Ánh mắt Nộ Vô Thường trầm xuống, nhìn công kích của Dương Quá và Lục Tâm Đồng, ánh mắt không chút biến đổi, hàn ý lan tràn ra chung quanh. Bàn tay nhanh như thiểm điện đánh ra từng đạo thủ ấn kỳ dị, chân khí bàng bạc như biển từ trong cơ thể bạo phát ra. Hầu như trong nháy mắt không gian trước người Nộ Vô Thường vặn vẹo, một bức tường đột nhiên hiện lên không gian trực tiếp ngăn cản kiếm ảnh của Dương Quá và Xích Kim Độc Chu của Lục Tâm Đồng.
Phanh Phanh.
Công kích của hai người Lục Tâm Đồng và Dương Quá hung hăng đánh vào trên bức tường kia, năng lượng ngập trời khiến cho không gian run rẩy. Thanh âm bạo liệt giống như sấm sét quanh quẩn trên không trung. Kình khí đáng sợ giống như một cơn lốc quét ngang. Dưới cỗ kính khí kinh khủng kia, trên bầu trời không ngờ lại xuất hiện từng cái khe nhỏ lan tràn ra chung quanh.
- Thực lực không kém. Chỉ tiếc tu vi các người còn chưa đủ. Bạo cho ta.
Ánh mắt Nộ Vô Thường khẽ đổi, tay áo lần nữa vung lên, chân khí bàng bạc từ trong cơ thể cấp tốc tuôn ra sau đó tiến vào trong bức tường kia. Không gian vặn vẹo đột nhiên bạo phát. Thực lực của Dương Quá và Lục Tâm Đồng không kém, thế nhưng trong mắt Vũ Tôn nhất trọng thì còn xa mới đủ, hoàn toàn không thể chống lại.
Phanh Phanh Phanh.
Không gian như nổ tung, tiếng đinh tai nhức óc không ngừng vang lên. Cả không gian rung động kịch liệt. Cỗ lực lượng cuồng bạo này quá mức cường hãn.
Khục khục.
Không có một chút sức chống cự nào, hai người Dương Quá và Lục Tâm Đồng kêu lên một tiếng trầm thấp, miệng phun ra máu tươi. Hai người trực tiếp bị đánh bay về phía sau, hung hăng đập xuống dưới hải vực.
- Các ngươi có giãy dụa cũng vô dụng. Trước tiên giải quyết các ngươi cho đỡ vướng tay vướng chân.
Nộ Vô Thường nói xong, thân thể bắn về phía trước. Tốc độ cực kỳ kinh khủng, hầu như là trong nháy mắt lao thẳng về phía Dương Quá và Lục Tâm Đồng đang rơi xuống hải vực. Công kích một lần nữa được ngưng tụ trong tay.