Sưu.
Lục Thiếu Du vội vã thối lui, chân khí phô thiên cái địa từ trong cơ thể bạo phát ra. Cuối cùng rót vào trên Huyễn Ảnh Thanh Vũ, tiếng sấm nổ mạnh vang lên, thế nhưng không thể thoát thân ra khỏi không gian này.
- Linh khí phi hành Địa cấp, đây chính là bảo vật tốt a.
Hỉ Vô Thường cười hì hì nói. Trong tay đánh ra một đạo trảo ấn hung hăng bắn về phía không gian nơi Lục Thiếu Du đang đứng.
Phanh Phanh.
Trong không gian vang lên thanh âm trầm thấp, không gian vặn vẹo quanh thân Lục Thiếu Du trực tiếp nổ tung.
Khục Khục.
Trong không gian vặn vẹo, Lục Thiếu Du không thể tránh được công kích. Dưới cỗ lực lượng mạnh mẽ kia, thân thể giống như bị một đòn nghiêm trọng, cơ thể chấn động, khí huyết cuồn cuộn, miệng lần nữa phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt cũng lập tức trắng bệch.
- Vũ Tôn nhất trọng, ngươi cho rằng có thể tùy ý bắt nạt bản công tử sao?
Ngay khi Lục Thiếu Du phun ra một ngụm máu, sắc mặt hắn lạnh lùng, bàn tay lau vết máu nơi khóe miệng. Bại lộ thì bạo lộ, dù sao so với chuyện hắn rơi vào trong tay Linh Vũ giới còn tốt hơn nhiều.
Nói xong, vẻ mặt Lục Thiếu Du trầm xuống, quanh thân trong nháy mắt có một đạo quang mang màu tím bạo phát. Thủ ấn trong tay được kết, từ trong lòng bàn tay có một đạo lưu quang màu tím xoay tròn trong lòng bàn tay phải.
Đạo lưu quang màu tím này xuất hiện, toàn bộ không trung đột nhiên có một cỗ khí tức quỷ dị lan tràn. Hầu như là cùng một lúc, trong không trung bỗng nhiên run rẩy.
Lúc này Hỉ Vô Thường đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo. Một cỗ cảm giác nguy hiểm cực độ đang nhanh chóng lan tràn ra trong đầu hắn. Ngay cả hai người Lăng Thanh Tuyền, Không Linh Vương phía xa lúc này cũng phải biến sắc. Ánh mắt lập tức nhìn kỹ vào trong lòng bàn tay của Lục Thiếu Du. Cỗ khí tức nguy hiểm khiến cho hai người cảm thấy lạnh lẽo là đến từ trên cỗ năng lượng ba động của đạo lưu quang màu tím kia.