Tại một không gian tĩnh lặng khác, nơi này có một cảm giác vô cùng yên tĩnh lại mang theo sự tang thương. Nơi này có tường trắng, ngói xanh, cửa gỗ, đường bằng đá phiến, tượng gỗ, tất cả đều giống như bức tranh, thế nhưng lại có dáng dấp của một kiến trúc trường tồn, mãi mãi đứng trong không gian này.
Tại một đình viện tinh xảo giống như không thể tồn tại trong thế gian lúc này có một thân ảnh xinh đẹp đứng đó, toàn cảnh giống như một bức tranh độc nhất vô nhị, vô cùng sống động.
Trong bức tranh chính là một nữ tử mặc y phục màu tím, dáng vẻ chừng ba mươi tuổi, có một mái tóc đen phía sau. Ngũ quan tuyệt mỹ, làn da trắng nõn, miêu tả vô cùng sinh động, mà nữ tử trong bức tranh này không ngờ lại có chín phần tương tự với Lục Vô Song, đều cao quý và tuyệt mỹ như vậy.
- Mẫu thân.
Thân ảnh xinh đẹp trước bức tranh nghẹn ngào, trong mắt ẩm ướt. Nhìn nữ tử trong tranh, thân ảnh này dường như càng không thể khống chế được tâm tình của mình, bởi vì đây chính là mẫu thân chưa từng gặp mặt của nàng, cũng không thể gặp lại được nữa.
- Vô Song, đừng quá thương tâm nữa. Mẫu thân con ở dưới cửu tuyền nếu biết được con đã trở về thì nhất định sẽ rất vui vẻ.
Ngoài phòng có một thân ảnh cao lớn đi tới, đây là một đại hán trung niên chừng năm mươi tuổi, thân cao một thước chín, thân thể cao ngất, hai mắt tỏa ra khí tức uy nghiêm, hơn nữa thêm sống mũi thẳng kia khiến cho hắn có khí khái hào hùng.
- Cha, sao người lại tới đây?
Thân ảnh xinh đẹp này xoay người lại, chính là Lục Vô Song từ Vân Dương Tông tới Bắc Cung gia. Sau khi tới Bắc Cung gia tộc, Lục Vô Song rốt cuộc gặp mặt được phụ thân mình, biết được mẫu thân đã rời khỏi trần thế, ở ngay trước mặt thân ảnh cao lớn này Lục Vô Song đã không ngừng khóc lóc, không thể khống chế được tâm tình của mình, hai phụ tử ở cùng một chỗ, không ai dám quấy rầy.