Nghe Lục Thiếu Du nói, thân thể mềm mại của Đoan Mộc Y Y vì kích động mà run rẩy liên tục. Lão tổ Đoan Mộc Khung Thiên còn đang ở nhân thế, nhiều năm như vậy còn chưa trở về hóa ra là do hồn anh ly thể. Thế nhưng ít ra lão tổ cũng còn ở trên nhân thế. Lão tổ mạnh nhất trong mấy nghìn năm qua của Đoan Mộc gia còn sống, bản thân nàng vẫn luôn muốn tìm kiếm nơi hạ lạc của lão tổ, không nghĩ tới lần này lại thực sự tìm được.
- Y Y, mọi chuyện đại khái là như vậy. Lần trước ở trên thuyền ta nhìn thấy muội thi triển Huyết Hồn ấn cho nên mới nhận ra.
Lục Thiếu Du nói.
- Khó trách huynh lại đột nhiên bỏ qua mọi người, thì ra là vậy.
Đoan Mộc Y Y lẩm bẩm rồi nói:
- Lục đại ca, huynh là đệ tử của lão tổ Đoan Mộc Khung Thiên, từ đời lão tổ Đoan Mộc Khung Thiên mà tính thì Đoan Mộc gia chúng ta đã truyền thừa một trăm ba mươi tám đời, dựa theo bối phận huynh cũng là tổ sư gia của Đoan Mộc gia chúng ta. Y Y tham kiến tổ sư gia.
- Tổ sư gia? Hay là thôi đi.
Lục Thiếu Du cười khổ, dựa vào bối phận của sư phụ, bối phận của hắn trong Đoan Mộc gia quả thực vô cùng lớn.
- Dựa theo bối phận thì huynh chính là tổ sư gia.
Đoan Mộc Y Y nói.
- Y Y, cứ gọi Lục đại ca là được rồi, quy củ này không cần để ý tới.
Lục Thiếu Du nói.
- Được.
Đoan Mộc Y Y nhìn Lục Thiếu Du rồi cười yếu ớt nói:
- Bằng vào tuổi của Lục đại ca, quả thực gọi Lục đại ca là tổ sư gia thì quá già.
- Đúng vậy, ta cũng không già như vậy.
Lục Thiếu Du cười nói.
- Được rồi, Lục đại ca, huynh có thể mang ta đi Phi Linh môn gặp lão tổ hay không?
Đoan Mộc Y Y lập tức hỏi.
Lục Thiếu Du khẽ lắc đầu nói:
- Điều này sợ rằng không được, chuyện ở Đông Hải của ta còn chưa xong xuôi. Chờ sau khi ta xong việc, nếu như tiện đường thì không thành vấn đề.