Nhìn bộ dáng không chút lo lắng của Lục Thiếu Du, ánh mắt Đoan Mộc Y Y càng thêm lo lắng, đối đầu với Thiên Vân đảo, bảo sao nàng không lo lắng cho được.
Nhìn nam tử trước mặt, Đoan Mộc Y Y hành lễ nói:
- Lục đại ca, Y Y thay mặt toàn bộ Đoan Mộc gia cảm ơn Lục đại ca xuất thủ tương trợ.
Nói xong, Đoan Mộc Y Y lại hành lễ.
- Y Y, sao muội lại thế nữa rồi?
Lục Thiếu Du vô cùng bất đắc dĩ nâng thân thể mềm mại kia lên. Một mùi hương nhàn nhạt truyền vào mũi khiến cho Lục Thiếu Du vô cùng thoải mái.
Nhìn nam tử áo xanh gần nay trước mặt này, Đoan Mộc Y Y cắn răng mở miệng nói:
- Lục đại ca, đại ân của huynh đối với Đoan Mộc gia Y Y thực sự cảm thấy khó có thể báo dáp. Y Y cảm thấy mình có ba phần tư sắc, tự biết Lục đại ca đã có mấy vị hồng nhan tuyệt mỹ, thân thể hiển hách, Y Y cũng không dám trèo cao. Vì vậy Y Y cho dù làm thiếp cũng không có một câu oán hận, cho dù đêm nay Lục đại ca muốn Y Y, Y Y cũng can tâm tình nguyện.
Đoan Mộc Y Y nói xong, hai gò má đỏ bưng, hai mắt nhắm chặt, trong lòng giống như con nai chạy loạn không ngừng.
Lục Thiếu Du sửng sốt rồi cười khổ, nhìn nữ tử không nhiễm bụi trần trước mặt, nữ tử này thanh tú cao quý, có vài phần hồn nhiên, vài phần ngây thơ, cũng có khi nghiêm túc, lạnh lùng, dường như Lục Thiếu Du cũng có chút động tâm.
Lục Thiếu Du chậm rãi đi về phía Đoan Mộc Y Y, nhìn thân thể linh lung, b* ng*c mê người như ẩn như hiện, còn có đôi mắt nhắm chặt, cái miệng anh đào nhỏ nhắn lúc này giống như một bông hoa đang chờ người ta hái khiến cho trong lòng Lục Thiếu Du không khỏi run lên.
Cảm nhận nam tử trước mặt đang đi về phía mình, Đoan Mộc Y Y cảm thấy tim mình đạp nhanh hơn. Trước khi tới đây nàng cũng đã chuẩn bị tốt, ngoại trừ làm như thế này ra, nàng thực sự không biết nên báo ân như thế nào.