Lục Thiếu Du sửng sốt rồi lập tức cười khổ. Hắn không biết trả lời như thế nào cho nên lập tức móc thông kinh tục cốt đan trong nhẫn trữ vật ra, năng lượng kinh người trên đan dược ba động, Lục Thiếu Du nói:
- Được rồi, ăn đan dược vào đi. Dựa theo sự phân phó của ta, trước tiên chữa chân đệ cho tốt trước đã.
- Được.
Đoan Mộc Hồng Chí nghiêm mặt nói, ánh mắt tràn ngập sự kiên định.
Lục Thiếu Du đỡ Đoan Mộc Hồng Chi khoanh chân ngồi xuống, thủ ấn trong tay được kết, Đoan Mộc Hồng Chí lập tức ăn thông kinh tục cốt đan vào.
Sưu.
Sau khi Đoan Mộc Hồng Chí ăn vào thông kinh tục cốt đan, thân thể nho nhỏ lập tức run rẩy, toàn thân tràn ngập sương mù màu trắng từ lỗ chân lông tràn ra.
Một màu đỏ đậm từ thân thể Đoan Mộc Hồng Chí khuếch tán. Trong chớp mắt thân thể nho nhỏ đỏ ửng lên, năng lượng bàng bạc trong cơ thể khuếch tán. Hơn nữa mơ hồ bên trong thân thể nho nhỏ cũng truyền ra năng lượng ba động bàng bạc.
- A...
Giờ phút này tiếng kêu thảm thiết từ trong miệng Đoan Mộc Hồng Chí vang lên, chỉ là tiếng kêu thảm thiết này chỉ vang lên được một nửa rồi lập tức bị cắt đứt. Đoan Mộc Hồng Chí cắn răng chịu đựng, trên khuôn mặt nho nhỏ kia tràn ngập vẻ kiên định.
Thấy thế, Lục Thiếu Du giơ cánh tay lên rồi khoanh chân ngồi xuống phía sau Đoan Mộc Hồng Chí. Từng đạo thủ ấn trong tay được kết, Lục Thiếu Du mở miệng nói:
- Hồng Chí, bảo vệ tâm thần, ta giúp đệ đả thông kinh mạch.
Nói xong, tay áo Lục Thiếu Du huy động, một cỗ chân khí từ trong cơ thể bạo phát, trực tiếp tuôn vào lưng Đoan Mộc Hồng Chí. THông kinh tục cốt đan dù sao cũng là đan dược lục phẩm, coi như là không phải đan dược tăng cường chân khí, thế nhưng năng lượng bàng bạc bên trong nếu như không có sự giúp đỡ thì Đoan Mộc Hồng Chí tuyệt đối không thể chống lại được.