- Huyết Hồn ấn, ngươi biết ta tu luyện nó phải ra sao không? Ngươi biết ta ăn bao nhiêu đau khổ, cửu tử nhất sinh mới tu luyện thành công không? Không phải là ta không giao cho ngươi, mà đây là dặn dò của lão tổ không thể truyền cho người ngoài. Thứ hai giao cho biểu ca tu luyện nói không chừng chính là hại hắn. Hóa ra vì Huyết Hồn ấn cho nên ngươi không để ý tới thân tình, lẽ nào vì Huyết Hồn ấn thực sự có thể làm được như vậy sao?
Đoan Mộc Y Y lạnh lùng nhìn Thượng Quan Nguyệt Minh, ánh mắt run rẩy, hàn ý lạnh lẽo tràn ra.
- Hừ, nói nhiều như vậy làm gì. Đoan Mộc gia các ngươi vốn không muốn giao Huyết Hồn ấn cho Thượng Quan gia chúng ta. Mọi chuyện trên thế giới này chính là cường giả vi tôn, Đoan Mộc gia ngươi có thể làm gì Thượng Quan gia chúng ta?
Thượng Quan Minh Nguyệt lạnh nhạt nói.
- Hay cho một câu cường giả vi tôn, Vũ Vương tam trọng không ngờ lại dám tự xưng là cường giả. Ngày hôm nay ta giết ngươi, để xem ngươi có thể làm gì được ta?
Lục Thiếu Du nhìn Thượng Quang Nguyệt Minh, một cỗ sát ý trên người tràn ra.
- Lục Thiếu Du chuyện này không có quan hệ với ngươi, ta là trưởng lão của Thiên Vân đảo, ta không tin ngươi dám động vào ta. Nếu như ngươi dám động, Thiên Vân đảo sẽ không bỏ qua cho Phi Linh môn của ngươi.
Thượng Quan Nguyệt Minh lạnh lùng nhìn Lục Thiếu Du nói, có thân phận trưởng lão Thiên Vân đảo, đây chính là thứ hắn dựa vào.
- Trưởng lão Thiên Vân đảo, ngươi cho rằng bằng vào thân phận này có thể bảo vệ được ngươi sao? Giết ngươi thì sao nào?
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói, tuy rằng hắn cố kỵ Thiên Vân đảo. Thế nhưng chỉ là cố kỵ mà thôi, dù sao đi nữa cừu nhân của hắn cũng đã có nhiều, thêm một Thiên Vân đảo cũng không nhiều.
- Lục Thiếu Du, đây không phải là Cổ Vực, không phải là Phi Linh môn, ngươi còn không có tư cách kiêu ngạo. Chuyện của Thiên Vân đảo ta ngươi không nên nhúng tay thì tốt hơn.