Đạm Đài Tuyết Vi nhìn Lục Thiếu Du nói. Ngụ ý rất đơn giản, Lục Thiếu Du ngươi có thể cố ý đả thương Thải Nhân Phượng làm hắn không dự thi, ngay cả thủ đoạn này cũng dùng thì ta cũng có thể thay Thải gia tham gia thi đấu, cũng là chuyện bình thường.
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống. Hắn đã sớm nghĩ tới Thải gia sẽ có sắp xếp khác. Không ngờ lại để Đạm Đài Tuyết Vi dự thi, nhận Thải Mai Lĩnh làm nghĩa huynh. Bằng vào thân phận của Đạm Đài Tuyết Vi đã là cất nhắc Thải Mai Lĩnh rồi. Cái này tuy rằng gượng ép, thế nhưng cũng phù hợp quy củ.
- Không biết ai trong Đoan Mộc gia tới chỉ giáo?
Đạm Đài Tuyết Vi nhìn biểu tình trên mặt Lục Thiếu Du lập tức mỉm cười cười. Dường như trong lòng cực kỳ vui vẻ, thế nhưng trên mặt lại không có biểu hiện gì.
Đoan Mộc Y Y chậm rãi đứng dậy, cho dù biết rõ không địch lại, thế nhưng lúc này nàng cũng phải lên dài. Người Đoan Mộc gia không có người không chiến mà bại.
- Y Y cô nương, cô nương không phải là đối thủ của nàng ta.
Lục Thiếu Du truyền âm vào trong tai Đoan Mộc Y Y.
Đoan Mộc Y Y lập tức nhìn về phía Lục Thiếu Du rồi cười khổ. Không phải đối thủ cũng không có biện pháp nào khác, nàng phải lên đài.
- Y Y cô nương, để ta tới. Đắc tội.
Lục Thiếu Du truyền âm nói xong, chân khí quanh người bùng ra. Bàn chân điểm nhẹ mặt đất một cái, quang mang chợt lóe. Dưới vô số ánh mắt nhìn quanh Lục Thiếu Du lập tức nhảy lên giữa không trung rồi nhẹ nhàng rơi xuống sân rộng. Nhìn nữ tử xinh đẹp quyến rũ trước mắt, Lục Thiếu Du khẽ mỉm cười.
Lục Thiếu Du lên đài khiến cho người của Thải gia và Đoan Mộc gia cực kỳ kinh ngạc. Đám người Diêu Dũng, Thượng Quang Nguyệt Minh, Thải Mai Lĩnh, Thải Nhân Phượng vẻ mặt có chút khác thường.