Hai năm trước hai chân bị phế, vốn là một vũ giả thiên phú không tồi. Thế nhưng lúc này nhìn vào thiếu niên trước mắt, nhìn ánh mắt kiên nghị kia khiến cho Lục Thiếu Du xúc động.
Lục Thiếu Du không nói gì, đi tới bên người thiếu niên rồi ngồi xuống, lập tức kiểm tra đùi thiếu niên. Sau khi kiểm tra toàn thân thiếu niên một lát rồi Lục Thiếu Du mới đứng lên.
Lục Thiếu Du nhìn Đoan Mộc Y Y, ánh mắt lại rơi vào trên người thiếu niên rồi nói:
- Ngươi muốn chữa tốt hai chân, có muốn tu luyện tiếp hay không?
- Muốn.
Thiếu niên nhìn Lục Thiếu Du, không có chút do dự nào lên tiếng, trong ánh mắt kiên nghị kia b*n r* tinh quang, giống như đã thấy được hy vọng.
- Sao lại muốn?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Ta muốn trở thành cường giả, bảo hộ tỷ tỷ, bảo hộ tộc nhân Đoan Mộc gia. Không muốn để thân nhân của ta và tộc nhân bị người khác khi dễ.
Thiếu niên dùng ánh mắt kinh nghị nhìn Lục Thiếu Du rồi nói.
- Ngươi muốn khôi phục thì sẽ rất đau, rất thống khổ.
Lục Thiếu Du nói.
Phanh.
Thiếu niên trong nháy mắt giãy khỏi tay Dương Quá, quỳ gối xuống trước mặt Lục Thiếu Du rồi nói:
- Cầu xin đại nhân thành toàn cho ta. Chút đau nhức đó không tính là cái gì, cắn răng là sẽ qua.
- Tốt. Có chí khí. Vài ngày nữa ta sẽ giúp ngươi chữa hai chân. Đan điền cũng có thể khôi phục.
Lục Thiếu Du nâng Đoan Mộc Hồng Chí dậy. Vừa rồi kiểm tra khiến cho Lục Thiếu Du có chút kinh ngạc. Thể trạng của Đoan Mộc Hồng Chí này cực kỳ bất phàm, có nói là vạn người không có một cũng không quá phận. Vũ giả tam hệ, mà quan trọng nhất là tuổi tác còn nhỏ lại kiên nghị như vậy. Đây là thứ mà người cùng tuổi không thể so sánh. Có thể bởi vì gặp phải biến cố hai chân bị phế mà ma luyện ra. Thế nhưng chuyện này tuyệt đối có liên quan tới nhân phẩm. Nếu như đem thương thế của thiếu niên này chữa tốt, đây chính là một khối ngọc thôi. Giao cho hai vị sư phụ bồi dưỡng, thành tựu sau này không thể hạn lượng.