Mà lúc này, sắc mặt Lục Thiếu Du vẫn vô cùng bình tĩnh như cũ, miệng khẽ quát một tiếng:
- Thiên Thủ Liệt Cương Ấn.
Tiếng quát vừa dứt, kình khí vô hình phô thiên cái địa bạo phát. Toàn bộ đại sảnh run rẩy, một cỗ uy áp giai vị lan tràn ra. Mấy cường giả Thải gia, Đoan Mộc gia tộc lúc này mới dùng ánh mắt kinh hãi nhìn Lục Thiếu Du. Người trước mặt bọn họ không ngờ lại là cường giả Vũ Vương.
Cạch Cạch.
Trong nháy mắt tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên. Kình khí vô hình từ tay Thải Nhân Phượng bạo tạc, thân thể hắn giống như diều đứt dây dưới sự bạo tạc của kình khí trực tiếp bị đánh bay về phía sau hơn mười thước rồi đập vào vách tường. Toàn bộ đại sảnh rung động không ngớt. Thân thể Thải Nhân Phượng đập vào đống đá vụng.
Khục khục.
Một ngụm máu tươi từ trong miệng Thải Nhân Phương phun ra. Xương cốt trên cánh tay phải dưới cỗ lực lượng mạnh mẽ toàn bộ vỡ tan. Cơ thể bị thương nặng. Một tiếng thê thảm giống như lợn bị giết từ trong miệng Thải Nhân Phượng vang lên.
- A...
Trong tiếng kêu thê thảm kia, mấy cường giả tu vi Vũ Suất, Linh Suất của Thải gia từ trong sửng sốt phục hồi tinh thần lại. Trong nháy mắt vọt tới đống đá vụng, Thải Nhân Phượng kia lúc này toàn bộ thân thể đều là máu tươi.
Hít...
Nhìn tất cả mọi chuyện, không ít người Đoan Mộc gia tộc bên ngoài đại sảnh hít sâu một hơi.
- Nể mặt Thiên Vân đảo đây chỉ là hình phạt nho nhỏ mà thôi. Lần sau nhìn thấy ta tốt nhất không nên hô to gọi nhỏ, hiện tại các ngươi có thể lăn.
Lục Thiếu Du đưa mắt đảo qua người Thải gia, bàn tay vỗ y phục mở miệng nói. Giống như là vừa rồi người xuất thủ không phải là hắn vậy.
- Đỡ hắn, chúng ta đi thôi.
Đạm Đài Tuyết Vi nhìn Lục Thiếu Du không nói gì. Động phải Lục Thiếu Du này, nàng còn có thể nói gì được nữa? Sau khi thở dài một hơi, lập tức nói với mấy người Thải gia kia.