Lục Thiếu Du khẽ nói. Ngụ ý bên trong vô cùng rõ ràng, hắn muốn tới thì tới, muốn đi thì đi. Thiên Vân đảo muốn lưu lại hắn sợ rằng không có khả năng. Chọc hắn giận Thiên Vân đảo cũng phải trả một cái giá lớn. Thiên Vân đảo cũng không áp đặt được hắn.
Ý tứ trong câu nói của Lục Thiếu Du cũng chỉ có Đạm Đài Tuyết Vi hiểu rõ. Nàng cũng tin rằng Lục Thiếu Du này tuyệt đối không nói đùa. Đôi mắt xinh đẹp không ngừng đảo qua Lục Thiếu Du, Lục Tâm Đồng cùng Dương Quá, Tiểu Long, Như Hoa. Thực lực mấy người này cùng với thế lực phía sau tuyệt đối phải khiến cho Thiên Vân đảo cố kỵ.
- Lục chưởng môn. Chuyện của Đoan Mộc gia tộc và Thải gia, Thiên Vân đảo ta cũng không nhúng tay vào. Nhưng mà Lưu Tô đảo là địa bàn của Thiên Vân đảo chúng ta, có một số việc Thiên Vân đảo chỉ là người làm chứng mà thôi. Sự tình của hai nhà người ngoài không nên tham gia, đây là giới hạn của Thiên Vân đảo chúng ta.
Trong ánh mắt xinh đẹp của Đạm Đài Tuyết Vi lúc này mang theo sự nghiêm túc. Khí tức trên người vô hình tràn ra khiến cho người thực lực thấp cảm thấy lạnh lẽo.
Trong đầu Lục Thiếu Du lúc này đang không ngừng suy nghĩ. Điểm giới hạn của Thiên Vân đảo hắn có nên động vào hay không. Đông Hải là địa bàn của thiên Vân đảo, nếu như hắn động vào điểm giới hạn của Thiên Vân đảo, vì mặt mũi Thiên Vân đảo sẽ không bỏ qua cho hắn. Cho dù là hắn có chỗ dựa vào, thế nhưng cũng là chuyện ngoài tầm tay. Mà thực lực của hắn còn chưa đạt tới đẳng cấp có thể ngạnh kháng với Thiên Vân đảo.
Lúc này Lục Thiếu Du có chút bất đắc dĩ. Người ngoài không tiện nhúng tay vào chuyện Đoan Mộc gia tộc và Thải gia. Chung quy hắn cũng không thể nói với Đạm Đài Tuyết Vi rằng mình là đệ tử của lão tổ Đoan Mộc gia tộc. Vì vậy ch dù nói bản thân là người Đoan Mộc gia tộc cũng không có ai tin tưởng. Huống chi hắn cũng không thể bại lộ ra thân phận của sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn, việc này sư phụ cũng đã sớm nói qua.