Bị thanh niên áo xanh trước mắt đẩy lui, Thải Nhân Phượng cũng có thể cảm giác được thực lực người này rất mạnh. Thế nhưng đây là địa bàn của Thiên Vân đảo, bên người còn có Đạm Đài Tuyết Vi cho nên Thải Nhân Phượng cũng không sợ hãi. Ánh mắt lạnh lẽo mang theo hàn ý nhìn về phía Lục Thiếu Du.
- Thiên Vân đảo thì làm sao? Thiên Vân đảo có loại đệ tử giống như ngươi xem ra ta đã đánh gia Thiên Vân đảo quá cao rồi.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt liếc nhìn Thải Nhân Phượng. Đạm Đài Tuyết Vi không nói gì khiến cho Lục Thiếu Du bất ngờ.
- Làm càn. Thiên Vân đảo là thứ để cho ngươi vũ nhục sao?
Thượng Quan Thừa Ân hét lớn một tiếng, lập tức quát lên với Lục Thiếu Du. Thật vật vả hắn mới có cơ hội giáo huấn thanh niên áo xanh này. Có Đạm Đài Tuyết Vi bên cạnh đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua người này.
- Dám làm càn trước mặt lão đại ta. Ngươi muốn chết.
- Thượng Quan sư đệ, cẩn thận.
- Tuyết Vi tiểu thư, nàng muốn động thủ sao?
Trong lúc đó, Tiểu Long quát lên một tiếng, thân thể trong nháy mắt lao thẳng về phía Thượng Quan Thừa Ân. Ánh mắt Đạm Đài Tuyết Vi đại biến, đang muốn xuất thủ thì đột nhiên trước mặt nàng xuất hiện thân ảnh của Lục Tâm Đồng. Lúc này Lục Tâm Đồng chỉ đứng chắn trước người Đạm Đài Tuyết Vi, đôi mắt xinh đẹp không có chút ba động, dường như chỉ có ý định ngăn cản Đạm Đài Tuyết Vi tiến lên mà thôi.
Ngay sau đó, Thượng Quan Thừa Ân còn chưa phục hồi tinh thần lại, một nắm tay nhỏ như ngọc hung hăng đánh vào bụng hắn. Tốc độ giống như thuấn di khiến hắn không kịp tránh. Cho dù muốn tránh cũng không được. Nắm tay đánh xuống, một tiếng trầm muộn lập tức vang lên.
Phanh Phanh.
Khục Khục.
Tiếng trầm muộn vang lên. Trong miệng Thượng Quan thừa ân phun ra một ngụm máu, thân thể hung hăng đập vào mặt đất cách đó mười thước, năng nề đập xuống. Mặt đất phía dưới trực tiếp nứt nẻ, lưu lại dấu vết sâu.