Nhìn thấy người này trong lòng Đoan Mộc Y Y lập tức trùng xuống. Người này không phải là ai khác mà chính là Thải Nhân Phượng của Thải gia. Cường giả bài danh thứ mười trên Thiên bảng của Thiên Vân Đảo, là nhân vật phong vân trong Thiên Vân đảo. Đồn rằng người này đã là cường giả Linh Suất cửu trọng, trẻ tuổi như vậy mà đã có tu vi Linh Suất cửu trọng, tuyệt đối được coi là người có thiên phú mạnh mẽ vạn người không có một.
- Đẹp quá.
Khi Đoan Mộc Y Y nhìn nữ tử bên người Thải Nhân Phượng không khỏi tán thán một câu. Nữ tử này tuổi chừng đôi tám, ánh mắt giống như minh châu, da thịt như ngọc. Đôi mắt khiến cho người khác nhìn vào không khỏi yêu thương. Dung nhan tuyệt mỹ, dưới bộ y phục chính là thân thể mềm mại tuyệt mỹ mà mê người. Nhìn qua cực kỳ quyến rũ khiến cho Đoan Mộc Y Y là nữ nhân cũng không nhịn được mà cảm thán.
Mà nữ tử này sau khi Đoan Mộc Y Y tiến vào đại sảnh cũng nhíu mày, trong lòng sợ hãi than một tiếng. Nhìn khuôn mặt thanh tú, thoát tục của Đoan Mộc Y Y khiến cho nàng có cảm giác giống như tiên tử không nhiễm bụi trần. Cao quý mà ưu nhã. Không nghĩ tới bên trong Đoan Mộc gia tộc lại có nữ tử tuyệt sắc như vậy.
Nữ tử này thu liễm ánh mắt lại, ngày hôm nay tới Đoan Mộc gia tộc này cũng không có liên quan tới nàng. Nàng tới đây chỉ là hiếu kỳ mà thôi, dù sao tới Lưu Tô đảo này nàng cũng không cần phải tự mình xuất thủ.
Ánh mắt Đoan Mộc Y Y rời khỏi nữ tử mặc y phục màu cam, sau đó quét qua bốn đạo thân ảnh còn lại. Đây đều là cường giả của Thải gia, thực lực không yếu.
- Ra mắt Tuyết Vi sư tỷ, ra mắt Thải sư huynh.
Thượng Quan Thừa ân vừa tiến vào đại sảnh, nhìn thấy hai người Thải Nhân Phượng và nữ tử tuyệt mỹ kia lập tức hành lễ. Trước mặt hai người hắn chỉ có thể hành lễ mà thôi. Cùng là đệ tử thân truyền thế nhưng địa vị cũng có cao có thấp. Bài danh trên Thiên bảng càng cao, địa vị cũng theo đó mà tăng lên. Đặc biệt là Tuyết Vi sư tỷ này chính là một trong thập đại cường giả trẻ tuổi trên đại lục. Cũng chính là người thừa kế chức vị đảo chủ sau này. Địa vị so với trưởng lão, hộ pháp bình thường còn lớn hơn nhiều. Trước mặt nàng hắn càng không dám đánh mất lễ nghĩa.