Lục Thiếu Du và Tiểu Long, Như Hoa, Lục Tâm Đồng, Dương Quá cùng nhau đi ra ngoài. Đoan Mộc Y Y và nha hoàn Tiểu Uyển cũng đang ở trong hành lang chờ mọi người. Dưới sự dẫn dắt của Đoan Mộc Y Y, mọi người lập tức đi lên boong tàu.
Ngoài căn buồng nhỏ chính là một bến tàu vô cùng lớn, diện tích khổng lồ. Liếc mắt không nhìn thấy tận cùng. Trong vùng vịnh có không ít thuyền lui tới. Không ít người đang bận rộn. Nếu như không tận mắt nhìn thấy Lục Thiếu Du rất khó tưởng tượng ra ở trong dị thế này lại có những bến cảng phồn hoa như vậy.
Nhìn chung quanh một lượt Lục Thiếu Du mới phát hiện ra. Đây dường như là một hòn đảo nhỏ. Bốn phía bị nước bao phủ. Sau khi tới bến tàu, một đám kiến trúc liên miên không thấy tận cùng và tiếng động lớn xôn xao vang lên không dứt hiện lên trước mặt đám người Lục Thiếu Du.
- Ra mắt tiểu thư, ra mắt tam trưởng lão, tứ trưởng lão, biểu thiếu gia.
Trên bến tàu, hơn mười người mặc trang phục Đoan Mộc gia tộc nhìn thấy đám người Đoan Mộc Y Y lập tức cung kính hành lễ.
Lục Thiếu Du đi theo đám người Đoan Mộc Y Y xuống thuyền. Rốt cuộc cũng tới Lưu Tô đảo, toàn bộ bến tàu hiện tại cũng có không ít người của Đoan Mộc gia. Nhìn thấy Đoan Mộc Y Y đám người này lập tức cung kính hành lễ. Trên Lưu Tô đảo này dù sao Đoan Mộc gia tộc cũng là gia tộc lớn nhất. Đồng thời Đoan Mộc gia tộc cũng chưởng quản toàn bộ Lưu Tô đảo này.
- Biểu muội, chúng ta mau trở về thôi.
Sau khi mọi người xuống tàu, thanh niên mặc hoa phục lập tức đi tới bên người Đoan Mộc Y Y rồi nói. Dường hắn rất sợ Đoan Mộc Y Y và đám người Lục Thiếu Du lại có quan hệ cho nên hận không thể thoát khỏi mấy người Lục Thiếu Du sớm một chút.