- Hừ.
Quỳ Long Như Hoa nghe thanh niên hoa phục nói vậy tức thì hừ lạnh một tiếng. Ánh mắt lập tức nhìn vào trên người thanh niên mặc hoa phục khiến cho hắn biến sắc. Thân hình tránh xa khỏi Quỳ Long Như Hoa.
Chiếc thuyền tiếp tục tiến vào trong thành Ma Vân. Hai bên có không ít kiến trúc lớn. Lúc này nhìn gần có thể thấy được toàn bộ những kiến trúc này đều từ đá ngầm tạo thành, có vẻ kiên cố không gì sánh được. Cũng có một ý vị riêng. Trên đại lục tuyệt đối không có nơi nào như vậy.
- Biểu muội, chúng ta vẫn đi tiếp sao? Không bằng nghỉ ngơi một chút rồi quay về Lưu Tô đảo vậy?
Thanh niên mặc hoa phục nhìn Đoan Mộc Y Y rồi xum xoe nói.
- Đại nhân, chúng ta có cần nghỉ ngơi một lát hay không? Thành Ma Vân này diện tích cực lớn, trong chủ thành cũng có không ít nơi có thức ăn ngon.
Đoan Mộc Y Y nói với Lục Thiếu Du.
- Ca ca, chúng ta đi mua sắm thôi.
Lục Tâm Đồng nhìn Lục Thiếu Du rồi nói. Lần đầu tiên tới thành Ma Vân, nghe Đoan Mộc Y Y nói không thiếu nơi có thức ăn ngon khiến cho nàng lập tức có hứng thú.
- Cũng được.
Lục Thiếu Du khẽ nói. Lục Tâm Đồng muốn du ngoạn, dù sao cũng đã tới thành Ma Vân, cũng đã tìm được Đoan Mộc gia tộc, chậm trễ một hai ngày tới Lưu Tô đảo cũng không ảnh hưởng gì quá lớn.
Thuyền dừng ở một hải cảng lớn, dưới sự dẫn đường của Đoan Mộc Y Y, mấy người Lục Thiếu Du rời thuyền bước vào thành Ma Vân. Mấy tháng ở trên thuyền khiến cho Lục Thiếu Du lúc này đứng trên mặt đất có chút không quen.
- Hừ.
Nhìn bóng lưng Lục Thiếu Du ở phía xa, trong mắt thanh niên mặc hoa phục hiện lên sự đố kỵ. Hàn ý trong mắt ngày càng đậm, sát ý bắt đầu tràn ra.
Nhân khẩu bên trong thành Ma Vân cũng không ít. Trên đường dòng người đi lại nhộn nhịp. Đây chính là thành trì lớn nhất trong Đông Hai, cho nên số lượng người tới thành Ma Vân không ít.