Đoan Mộc Y Y buông ngọc giản trong tay rồi mỉm cười. Khí chất bất phàm kia, lại thêm nụ cười ngọt ngào giống như tiên tử, sợ rằng cho dù bất cứ nam nhân nào nhìn thấy cũng phải động lòng.
Sau khi Lục Thiếu Du trở lại phòng lập tức suy nghĩ về chuyện của Đoan Mộc gian tộc. Hiện tại hắn đã có thể khẳng định, đây chính là Đoan Mộc gia tộc mà sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn muốn hắn tìm kiếm. Từ trong miệng Đoan Mộc Y Y hắn cũng biết được tình cảnh hiện tại, nguy cơ trọng trọng. Hai năm gần đây dường như xảy ra không ít biến cố. Nếu như hắn đã gặp phải thì nhất định phải giúp đỡ Đoan Mộc gia tộc một chút. Sau này cũng dễ ăn nói với sư phụ. Đương nhiên hiện tại những thứ hắn biết cũng không nhiều. Tất cả chỉ có thể đợi đến khi tới Lưu Tô đảo mới có thể quyết định.
Một lát sau Lục Thiếu Du bắt đầu lĩnh ngộ thuộc tính mộc. Từng đạo lục mang quanh quẩn quanh người Lục Thiếu Du.
Trong lúc lĩnh ngộ, thời gian giống như cát chảy, Lục Thiếu Du chìm đắm trong việc lĩnh ngộ sẽ không cảm nhận thời gian dài dằng dặc trên đường.
Trong hải vực vô tận, chiếc thuyền rẽ nước mà đi. Bình thường gặp không ít yêu thú trong nước và hải tặc, có lúc còn gặp hải tặc hai lần. Thế nhưng nhìn thấy trên thuyền có cường giả Vũ Suất, Linh Suất tọa trấn cả đám lập tức bỏ chạy ra xa. Yêu thú trong nước bình thường nhìn thấy chiếc thuyền lớn này cũng không dám công kích.
Chiếc thuyền tiếp tục di chuyển. Chung quanh bắt đầu xuất hiện càng nhiều đội thuyền. Giữa không trung, yêu thú phi hành cũng bắt đầu nhiều lên. Toàn bộ hải vực hiện lên cảnh tượng phồn hoa.
Nhìn cảnh tượng này đệ tử Đoan Mộc gia không khỏi vui vẻ. Rốt cuộc bọn họ cũng đã tới hải vực an toàn. Đã bắt đầu đặt chân tới phạm vi hải vực Đông Hải. Trong phạm vi này là địa bàn của nhân loại. Yêu thú bình thường không dám lộ diện. Về phần hải tặc, tới khu vực này bọn chúng cũng không dám đi tới.