Khục khục.
Hai ngụm máu tươi được phun ra. Hai người hoàn toàn không có lực phản kháng. Thực lực Vũ Suất, Linh Suất tuyệt đối là cường giả. Thế nhưng dọc đường đi vận khí của hai người này dường như cực kém, liên tiếp bị yêu thú chà đạp.
- Không nghĩ tới một Linh Suất nho nhỏ lại có thủ đoạn như vậy, quả thực khiến cho ta cảm thấy ngoài ý muốn.
Quỳ Long Như Hoa không để ý tới hai lão giả bị thương nặng, ánh mắt nhìn Đoan Mộc Y Y rồi nói. Đạo ấn quyết quỷ dị kia trong lúc vô hình mang tới uy áp cực lớn, khiến cho nàng cảm thấy ngoài ý muốn.
- Như Hoa tiểu thư, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, chờ sau khi chúng ta trở về nhất định lại đưa cho ngươi một phần đại lễ để tạ tội. Mong Như Hoa tiểu thư giơ cao đánh khẽ.
Sắc mặt Đoan Mộc Y Y ngưng trọng tới cực điểm. Lúc này đám người bọn nàng đã không còn một chút lực lượng nào kháng cự.
- Ngươi nghĩ ta sẽ tin đám nhân loại hay lật lọng như các ngươi sao?
Quỳ Long Như Hoa lạnh nhạt nói. Sau đó lại nhìn thanh niên hoa phục trong tay rồi mở miệng:
- Xem ra ngươi rất quan tâm tới nữ nhân xinh đẹp này. Như vậy đi, ta đổi ý một chút. Nếu như ngươi tự tử thì ta sẽ bỏ qua cho nàng và đám người trên thuyền. Nếu như ngươi chọn nàng chết thì ta có thể buông tha ngươi và đám người trên thuyền. Ngươi tự lựa chọn đi.
Nói xong, ánh mắt Quỳ Long Như Hoa nhìn về phía thanh niên mặc hoa phục, trong mắt có chút bỡn cợt.
- Chuyện này...
Cơ mặt thanh niên mặc hoa phục co quắp, không biết nên chọn như thế nào. Nhìn Đoan Mộc Y Y rồi lại nhìn Quỳ Long Như Hoa, ánh mắt hắn biến ảo không ngừng.
- Ngươi không có bao nhiêu thời gian đâu. Ta đếm đến bao, nếu như ngươi còn chưa lựa chọn mà nói, ta sẽ giết tất cả mọi người. Bao gồm cả ngươi.