Bóng đêm từ từ bao phủ hải vực. Trên chân trời phía xa, ánh trăng dần dần xuất hiện, ánh trang lạnh lẽo phô thiên cái địa từ trên bầu trời trút xuống mặt nước, ánh sáng lập lóe khiến cho mọi người có cảm giác tĩnh mịch.
Hai bên chiếc thuyền lớn có sóng biển cuồn cuộn. Trong bầu trời đêm tĩnh lặng này giống như có một khúc nhạc đang vang lên trong hải vực.
Trên thuyền lớn đèn đuốc sáng trưng. Lúc này trên boong tàu có không ít người Đoan Mộc gia tộc đang chè chén. Vốn đối với mấy cường giả thần bí lên thuyền khiến cho bọn họ có chút câu nệ. Thế nhưng trải qua hơn một tháng này sự sợ hãi trong lòng bọn họ đã tiêu tán không ít.
Trên boong tàu, không ít người giơ chén rượu trong tay lên, mở miệng mắng to, quát tháo rồi uống rượu. Trên chặng đường dài dằng dặc này không phải mỗi người đều giống như Lục Thiếu Du, mỗi khắc đều tu luyện.
Trong lúc đám người Đoan Mộc gia tộc vô cùng náo nhiệt thì từ trong buồng nhỏ trên tàu có một thân ảnh mê người xuất hiện trong ánh mắt mọi người. Đó chính là Đoan Mộc Y Y, phía sau còn có nha hoàn xinh đẹp Tiểu Uyển.
Dưới ánh trăng thoạt nhìn Đoan Mộc Y Y càng thêm không nhiễm bụi trần, giống như là tiên tử không ăn khói lửa nhân gian. Dưới ánh trăng nhìn qua lại có chút cảm giác quyến rũ.
- Ra mắt tiểu thư.
Nhìn thấy Đoan Mộc Y Y xuất hiện mọi người lập tức hành lễ. Không ít đệ tử Đoan Mộc gia tộc nhìn thấy vị tiểu thư này lập tức tim đập nhanh hơn vài phần. Thế nhưng trong lòng bọn họ đều hiểu rõ, tiểu thư là của biểu thiếu gia, bọn họ không xứng. Toàn bộ người trên Lưu Tô đảo, không biết có bao nhiêu công tử ca ái mộ tiểu thư, thế nhưng chưa có một ai được tiểu thư coi trọng. Vị biểu thiếu gia kia mỗi ngày đều đi bên cạnh tiểu thư, hơn nữa thêm chuyện gần đây của Đoan Mộc gia tộc, có lẽ chuyện tốt này sẽ thành hiện thực.