- Biểu muội, người nọ không làm gì với muội đó chứ?
Nhìn thấy Đoan Mộc Y Y đi ra, thanh niên mặc hoa phục lập tức mở miệng hỏi.
- Tiểu thư...
Hai lão giả kia cũng khẩn trương hỏi.
- Ta không sao.
Đoan Mộc Y Y nói với mọi người.
Ầm ầm.
Dòng nước lại bị tách ra, con thuyền lớn lần nữa chạy trong hải vực. Tốc độ không dưới yêu thú lục giai.
Trong một căn phòng nhỏ, thanh niên mặc hoa phục bố trí cấm chế, sau đó cùng với hai lão giả, Đoan Mộc Y Y và Tiểu Uyển ngồi xuống.
- Biểu muội, những người này nhất định có âm mưu gì đó, chúng ta nhất định phải cẩn thận.
Thanh niên mặc hoa phục sau khi ngồi vào chỗ của mình lập tức nói với Đoan Mộc Y Y.
- Biểu ca, huynh không nên trêu chọc tới bọn họ. Sau khi tới Lưu Tô đảo bọn họ sẽ rời đi. Tới lúc đó chúng ta cũng không có việc gì nữa rồi.
Đoan Mộc Y Y mở miệng nói. Trong lòng cũng không khỏi thở dài. Nếu như bọn họ không nổi lòng tham với đầu linh thú đang đột phá thất giai kia thì có lẽ sẽ không xảy ra chuyện này.
- Tiểu thư, những người này lai lịch bất minh, đi theo bên cạnh chúng ta có lẽ có mục đích khác.
Hai lão giả trưởng lão lo lắng nói.
- Hai vị trưởng lão, chẳng lẽ chúng ta còn lựa chọn nào khác sao?
Đoan Mộc Y Y hỏi hai lão giả này.
- Chuyện này...
Hai lão giả kia nhìn nhau, lập tức lắc đầu. Thực lực của đối phương hiện lên rõ mồn một như vậy, bọn họ căn bản không có lực phản kháng.
- Những người này rốt cuộc có địa vị gì. Sau khi đến Lưu Tô đảo, hy vọng sẽ không xảy ra chuyện gì.
Một lão giả nói.
- Chỉ cần chúng ta không trêu chọc tới những người này, ta có cảm giác sẽ không có phiền phức gì quá lớn. Biểu ca, huynh phải nhớ kỹ, ngàn vạn lần không thể trêu chọc những người này.