- Tiểu Long, để ta tới.
Thân thể Lục Thiếu Du lập tức đi tới bên người Tiểu Long.
- Tiểu thư, người mau đi đi. Để ta ngăn cản bọn họ.
Hai lão giả bị thương nặng lúc này cũng đứng chắn trước mặt nữ tử tuyệt mỹ. Mặc dù biết bản thân sợ rằng không ngăn cản được một kích của những người này thế nhưng bọn họ cũng không nhịn được bước lên phía trước. Ánh mắt hai người cảnh giác nhìn về đám người Lục Thiếu Du trên không trung.
- Nhanh, bảo vệ tiểu thư.
Hơn trăm người trong lúc kinh hãi nghe phân phó lập tức quay chung quanh nữ tử tuyệt mỹ. Cả đám nắm binh khí trong tay, dường như định tùy thời liều mạng.
Lục Thiếu Du quét mắt nhìn đám người này, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người nữ tử tuyệt mỹ rồi mở miệng hỏi:
- Nói cho ta biết, ngươi tên gì. Tới từ đâu?
Nhìn Lục Thiếu Du trong bầu trời, nữ tử tuyệt mỹ kia lúc này có thể cảm giác được hàn ý trên người thanh niên áo xanh kia đã phai nhạt đi không ít. Nàng không rõ đối phương vì sao lại có chuyển biến lớn như vậy. Sau khi do dự một lát, nử tử tuyệt mỹ kia mở miệng nói:
- Hồi bẩm đại nhân, tiểu nữ tên là Đoan Mộc Y Y, đến từ Lưu Tô đảo của Đông Hải thành Ma Vân.
Hít.
Nghe nữ tử tuyệt mỹ nói vậy, trong lòng Lục Thiếu Du run lên, lập tức hít sâu một hơi. Đoan Mộc Y Y, đến từ Lưu Tô Đảo thành Ma Vân. Đây chính là nơi ở cũ của Đoan Mộc gia tộc mà sư phụ từng nói qua. Nữ tử này sợ rằng có chín thành là người của gia tộc Đoan Mộc kia.
- Không ngờ đã tìm được rồi. Đoan Mộc gia tộc, đây chính là gia tộc của sư phụ a.
Lục Thiếu Du khẽ mỉm cười. Chí ít chuyện sư phụ lo lắng không xảy ra. Đoan Mộc gia tộc vẫn còn, còn có Vũ Suất và Linh Suất, xem ra đã suy tàn, thế nhưng cũng không suy tàn quá mức. Nữ tử tuyệt mỹ kia nhìn thấy Lục Thiếu Du mỉm cười, trong lòng lập tức nghi hoặc. Bởi vì hàn ý trên người thanh niên áo xanh kia lúc này đã tiêu tán toàn bộ, hoàn toàn không có sát ý.