- Hai người các ngươi vừa rồi cũng không giúp ta.
Vuốt vuốt gáy, Tiểu Long nhìn chằm chằm vào Lục Tâm Đồng và Dương Quá tức giận nói.
- Tiểu Long, lão đại đệ quá giảo hoạt, ta cũng không ngờ tới.
Dương Quá mỉm cười.
Lục Tâm Đồng cũng dùng ánh mắt đồng tĩnh nhìn Tiểu Long:
- Tiểu Long, lần sau ngươi phải cẩn thận một chút. Để ta xem có đau không.
Chi Chi.
Trong hải vực, thanh âm quái dị từ trong miệng Phi Thiên Ngô Công quanh quẩn trên không trung. Đối mặt với đầu khôi lỗi cấp bảy này, nó và Thiên Sí Tuyết Sư cũng không dám ngạnh kháng. Thế nhưng đã được chủ nhân phân phó, bọn nó cũng không thể buông tha những người này.
- Hừ. Hai nghiệt súc các ngươi. Nếu không lui ra thì ta sẽ không khách khí với các ngươi nữa.
Có khôi lỗi cấp bảy sơ giai tọa trấn, sự lo lắng trong mắt thanh niên mặc hoa phục lập tức tan biến. Ánh mắt chăm chú nhìn về phía Thiên Sí Tuyết Sư và Phi Thiên Ngô Công rồi lớn tiếng nói.
- Một Linh Suất tam trọng nho nhỏ không ngờ lại có khẩu khí lớn như vậy. Tọa kỵ của ta há là thứ mà để cho một Linh Suất nho nhỏ như ngươi có thể hô to gọi nhỏ như vậy sao?
Đúng lúc này, trước không trung đột nhiên có một đạo lưu quang màu xanh xuất hiện. Mấy đạo thân ảnh hầu như cùng một lúc hiện ra. Chính là bốn người Lục Thiếu Du, Lục Tâm Đồng, Dương Quá, Tiểu Long.
- Ra mắt chủ nhân.
Thiên Sí Tuyết Sư, Phi Thiên Ngô Công lập tức hành lễ rồi lùi lại phía sau mấy người chủ nhân.
Mà nhìn thấy bốn người đột nhiên xuất hiện này, nữ tử tuyệt mỹ cùng với nha hoàn có tên là Tiểu Uyển kia đột nhiên hoảng hốt. Sắc mặt đại biến.
Thanh niên mặc hoa phục nhìn bốn người đột nhiên xuất hiện, ánh mắt không ngừng đảo qua bốn người. Cỗ khí thế vô hình trên người bốn người này khiến cho hắn cực kỳ áp lực. Thực lực của đối phương tuyệt đối bất phàm. Thế nhưng những người này thu liễm tu vi cho nên hắn cũng không thể nhìn ra. Sau khi nhìn qua trên người Lục Tâm Đồng lần nữa, cơ mặt thanh niên này co quắp một cái rồi mở miệng nói: