Phanh Phanh.
Điền Văn Long nói xong tức thì có người bắn một viên đạn tín hiệu ra. Trong bầu trời lập tức có tiếng nổ vang lên.
Ô Ô...
Trên hai chiếc thuyền còn lại vang lên tiếng tù. Nhanh chóng bao vây chiếc thuyền đang vọt tới trước mặt. Mấy trăm đệ tử Hải Sa môn cầm binh khí trong tay vọt lên boong tàu. Cả đám không ngừng hướng về phía chiếc thuyền lớn kia kêu gào. Không ít người quơ móc sắt lớn trong tay, tùy thời chuẩn bị ném về phía chiếc thuyền lớn kia.
- Đám hải tặc này quả thực muốn chết.
Ánh mắt thanh niên mặc hoa phục kia lạnh lẽo, một cỗ sát ý trên người tràn ra. Lập tức nói với mấy người phía sau:
- Chuẩn bị giải quyết đám người này. Một tên cũng không để lại.
- Vâng.
Hơn trăm người phía sau đáp. Mỗi một người đều có khí tức sắc bén lan tràn ra chung quanh.
- Tiểu Uyển, chúng ta vào trong nghỉ ngơi.
Nữ tử tuyệt sắc kia nhìn ba chiếc thuyền hải tặc trước mặt rồi nhẹ nhàng nói với nha hoàn bên người.
- Biểu muội, muội đi nghỉ ngơi đi. Chuyện này cứ giao cho ta là được rồi.
Thanh niên kia lập tức mở miệng mỉm cười nói với nữ tử tuyệt sắc.
- Biểu ca, đám hải tặc này gây họa một phương, giết cũng tốt. Trừ hại cho dân.
Nữ tử tuyệt mỹ kia mở miệng khẽ nói. Sau đó nhẹ nhàng đi vào phòng trên boong tàu.
Sưu Sưu.
Bốn chiếc thuyền lớn lao vào nhau. Khoảng cách ngày càng gần, sóng nước trên hải vực ngày càng cuồn cuộn. Sóng biển mạnh mẽ lan tràn về bốn phía.
Nhìn ba chiếc thuyền hải tặc phóng tới, chiếc thuyền lớn kia cũng không có chút sợ hãi nào mà tiến về phía trước.
Phanh Phanh.
Trong nháy mắt trên ba chiếc thuyền lớn kia có hơn mười móc sắt lớn được quăng về phía chiếc thuyền lớn còn lại.
- Ha ha, lần này không tay không mà về nữa rồi.
Đại hán có vết sẹo cười lớn một tiếng. Hai chiếc thuyền bên cạnh lúc này cũng giảm tốc độ lại.