Tổng cộng có ba chiếc thuyền lớn, trên chiếc thuyền đầu tiên, phó chưởng môn Hải Sa môn đang khom người nói với Điền Văn Long.
- Người này thực lực rất mạnh, thâm bất khả trắc a.
Ánh mắt Điền Văn Long run lên. Đạo thanh âm vừa rồi khiến cho trong lòng hắn run rẩy. Đối phương tuyệt đối là một cường giả. Hắn một đường không nghỉ tới tầm bảo, thế nhưng lúc này cũng có thể cảm nhận được trên hòn đảo phía trước có một cỗ khí tức khác thường. Bằng vào thực lực của hắn đương nhiên có thể cảm giác được phía trước dường như có cường giả đang đột phá. Cỗ khí tức này cũng không giống như là bảo vật xuất thế.
- Chúng ta nên làm gì bây giờ? Có nên tới đó kiểm tra hay không?
Phó chưởng môn kia dường như còn có chút không nỡ.
- Mau trở về. Người phía trước chúng ta không chọc vào được.
Điền Văn Long lập tức quyết định. Mấy năm nay hắn có thể hoành hành không chút cố kỵ ở phiến hải vực này là bởi vì hắn biết rõ đạo lý tiến thoái. Chỉ cần nhận thấy đây là người không trêu được thì hắn tuyệt đối không dám trêu chọc. Chính vì vậy hắn mới bình an vô sự sống cho tới ngày hôm nay.
- Chưởng môn, cứ như vậy mà đi sao? Vạn nhất trên đảo có bảo vật thì làm sao bây giờ?
Đại hán có vết sẹp dài kia dường như còn chưa từ bỏ ý định. Một đường suốt đêm chạy tới đây cứ như vậy mà từ bỏ khiến cho hắn có chút không nỡ. Tuyệt đối không thể tay không mà về được.
- Vậy phải làm thế nào? Chúng ta đi.
Điền Văn Long trừng mắt nhìn đại hán này. Cho dù thế nào thì tính mạng của hắn mới là quan trọng nhất.
Ầm ầm.
Một lát sau, ba chiếc thuyền lớn lập tức quay đầu đi.
- Coi như có chút thông minh.
Lục Thiếu Du từ trên không trung đáp xuống, thân thể không nhiễm một chút bụi bặm nào. Trong mấy trăm tên hải tặc này kẻ mạnh nhất chỉ là Vũ Suất nhị trọng mà thôi. Hắn muốn giết quá dễ dàng. Cho dù để Thiên Sí Tuyết Sư và Phi Thiên Ngô Công xuất thủ cũng có thể đánh chết trong nháy mắt.