Hai Vũ Phách kia trong nháy mắt cảm nhận được không ổn, linh hồn lạnh lẽo, thế nhưng cũng không thể thoát khỏi lưu quang kia.
Sưu Sưu Sưu.
Ba đạo lưu quang phá không bắn tới. Chỉ trong nháy mắt trên mi tâm tên người hầu và hai Vũ Phách kia lập tức xuất hiện ba lỗ máu. Không có một chút kháng cự nào, thân thể đổ ập xuống mặt đất.
- Thật mạnh mẽ.
Không ít người chugn quanh kinh hãi. Hai Vũ Phách không ngờ lại trực tiếp bị đánh chết. Bọn họ không ngờ mấy người thoạt nhìn như thiếu gia, tiểu thư nhà giàu đi du ngoạn này lại có thực lực mạnh mẽ như vậy.
Giờ phút này, tại một vị trí không có người chú ý trên tửu lầu, có hai đạo thân ảnh nhìn về bốn người Lục Thiếu Du, một lát sau ánh mắt được thu liễm lại.
- Nhị đệ, không nên giết chóc nhiều. Xuất thủ giáo huấn là được rồi. Giết chóc nhiều đối với đệ không tốt chút nào.
Nhìn Lục Thiếu Du một kích g**t ch*t ba người, Dương Quá lập tức nói.
- Đại ca, huynh cũng biết đám người này bình thường hay diễu võ dương oai. Lưu bọn chúng lại thì cũng là tai họa. Có một số người cần phải trực tiếp g**t ch*t.
Lục Thiếu Du mở miệng nói. Hắn biết vị đại ca này cái gì cũng tốt, thế nhưng quá mềm lòng.
- Không ăn nữa. Chúng ta đi thôi. Mấy tên này quá đáng ghét.
Lục Tâm Đồng nhìn ba cỗ thi thể trên mặt đất, lại nhìn thanh niên hoa phục kêu thảm thiết, ánh mắt có chút chán ghét.
- Tâm Đồng, người này bao lâu nữa mới chết?
Nhìn thanh niên hoa phục đang lăn lộn trên mặt đất, Tiểu Long đứng dậy đạp một cước khiến cho thanh niên hoa phục văng ra bên ngoài. Miệng phun ra một ngụm máu tươi. Bên trong máu tươi có không ít ấu trùng dữ tợn.
- Vốn phải bảy ngày bảy đêm thì ấu trùng của ta mới chậm rãi thôn phệ hắn tới chết. Thế nhưng hiện tại chỉ vì một cước của ngươi, ta nghĩ trong vòng ba ngày hắn nhất định sẽ phải chết.