Thời gian chậm rãi trôi qua, cũng không biết đã trôi qua bao lâu, Thiên Sí Tuyết Sư dựa theo phương hướng từ trước phi hành tới một hải vực vô biên. Trên bầu trời xanh thẳm có một đạo lưu quang màu trắng nhanh như thiểm điện xẹt qua.
Trong một quần sơn liên miên, có không ít kiến trúc mênh mông không thấy điểm dừng. Trên quần sơn tràn ngập một màu xanh ngát, toát ra sinh cơ bừng bửng.
Một sân rộng nguy nga hiện lên trên quần sơn. Mà trước sân rộng có một thanh trường kiếm bằng đá dựng đó, ước chừng cao nghìn thước. Rộng vài trăm thước, từ xa nhìn lại giống như một cự nhân to lớn trong thiên địa, khiến cho người ta có cảm giác nguy nga, đồ sộ.
Thanh trường kiếm bằng đá này chỉ thẳng trời cao. Trên thân kiếm có khắc mấy chữ như rồng bay phượng múa - “Thiên Kiếm môn”. Chữ cứng cáp có lực mang theo khí tức cổ xưa, cùng với khí phách sắc bén.
Trong phạm vi của Thiên Kiếm môn, trong chỗ sâu trong quần sơn có một ngọn núi khổng lồ. Ngọn núi này cao vút trong mây. Cây cối chung quanh um tùm, vách núi cao vời vợi. Mà chung quanh chỉ có ngọn núi này cô độc sừng sững, nhìn qua vô cùng bất thường.
Nhìn ngọn núi này, chung quanh có không ít cây cối bao phủ, trên núi còn có một thác nước từ trên chảy xuống. Mây mù lượn lờ chung quanh, giống như tiên cảnh vậy.
Ngọn núi này mây mù lượn lờ, bề mặt nhấp nhô, mà quan trọng nhất là trên ngọn núi này có không ít lợi kiếm. Từ chân núi tới đỉnh núi. Trong khe đá cắm vô số kiếm. Kiếm quang b*n r* bốn phía, khí thế sắc bén tràn ngập chung quanh. Thế cho nên chu vi chung quanh không có một cành cây ngọn cỏ nào. Vạn vật không có, cũng chỉ có ngọn núi này đột ngột hiện lên mà thôi.
Ngọn núi khổng lồ cùng với lợi kiếm như hòa thành một thể. Giống như một con rồng bằng kiếm xoay quanh ngọn núi, khí thế tràn ngập không gian khiến cho người tới gần trong lòng không khỏi run lên. Tim đập cũng nhanh hơn vài phần.