Vũ kỹ đạt tới cấp bậc Địa cấp, hai chữ vô giá đã không đủ để hình dung được nữa. Nếu như ném ra bên ngoài, đủ để khiến cho mọi người tranh đoạt tới đầu rơi máu chảy.
Nhìn khối ngọc giản này, Lục Thiếu Du mỉm cười. Lấy được vũ kỹ Địa cấp trên người nhạc phụ Vân Khiếu Thiên quả thực không phải là một chuyện dễ dàng.
Lục Thiếu Du cũng nhớ rõ Nam thúc đã từng nói qua. Học có chọn lọc thì dễ tinh thông hơn. Câu này Lục Thiếu Du cũng đã sớm suy nghĩ qua. Lời nói của Nam thúc đương nhiên là đúng. Thế nhưng Lục Thiếu Du cũng có quyết định của mình. Tu luyện vũ kỹ các loại thuộc tính vô hình trung cũng làm tăng cường việc lĩnh ngộ thuộc tính cho hắn. Tốc độ tu luyện vũ kỹ và lĩnh ngộ thuộc tính của hắn vẫn luôn vượt quá dự đoán của Nam thúc. Hơn nữa chuyện này Lục Thiếu Du cũng có chừng mực, cũng không tham nhiều mà không tinh.
Lấy ra bộ vũ kỹ thuộc tính phong này Lục Thiếu Du cũng đã từng suy nghĩ kỹ. Hiện tại lĩnh ngộ thuộc tính thổ của hắn đã vô cùng mạnh. Xếp thứ hai chính là thuộc tính hỏa. Hiện tại vũ kỹ Địa cấp sơ giai Tề Thiên Liệt Địa trảo đã tu luyện có chút thành tựu, cho nên tu luyện vũ kỹ Địa cấp sơ giai thuộc tính phong có lẽ không thành vấn đề nữa.
Vốn Lục Thiếu Du dự định trước tiên sẽ tu luyện vũ kỹ Địa cấp sơ giai thuộc tính thổ trong Huyền Thiên bí cảnh, thế nhưng trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, tu luyện vũ kỹ thuộc tính phong là thích hợp nhất.
Toàn bộ người Thiên Sí Tuyết Sư lúc này đều được bao phủ bởi một đám qunag mang chói mắt. Trong quang mang có một cỗ khí tức thuộc tính phong phiêu dật lan tràn. Bên trong cỗ khí tức thuộc tính phong này không ngờ lại có năng lượng thiên địa nhàn nhạt bị dẫn dắt tới. Một lát sau, quang mang mới được thu liễm lại, bầu trời cũng khôi phục lại bình thường.