- Mẫu thân cũng lo lắng cho hai con, ba người các con phải cẩn thận, ra ngoài không nên gây sự lung tung.
La Lan thị nói với Dương Quá và Lục Tâm Đồng.
Khi Dương Quá, Lục Tâm Đồng, Tiểu Long nhảy lên lưng Thiên Sí Tuyết Sư. Thiên Sí Tuyết Sư gầm lên một tiếng trầm thấp rồi lập tức rời khỏi Vân Dương Tông.
Nhìn từng dãy núi xẹt qua đuôi mắt, trong lòng Lục Thiếu Du tuy rằng có chút không muốn, thế nhưng sau khi Thiên Sí Tuyết Sư cất cánh cũng phải thu hồi tạp niệm trong lòng. Dù sao đi nữa sau khi xử lý xong mọi chuyện hắn cũng sẽ trở lại.
- Lão đại, từ đây tới thành Ma Vân ở Đông Hải có xa hay không?
Tiểu Long lắc lư cái đầu rồi hỏi. Lúc này nó đã biến thành bản thể, thân thể được thu nhỏ tới chừng hai mươi ly, cái lưỡi không ngừng phun ra nuốt vào.
- Có lẽ cần thời gian ba tháng. Đó là ít nhất.
Lục Thiếu Du khẽ nói. Đây là bởi vì Thiên Sí Tuyết Sư đã đột phá tới lục giai hậu kỳ. Nếu như Thiên Sí Tuyết Sư không đột phá mà nói. Sợ rằng ít nhất cũng phải mất bốn năm tháng. Mà nếu như là yêu thú phi hành lục giai bình thường, sợ rằng phải mất nửa năm là ít.
Cũng bởi vì khoảng cách giữ thành Ma Vân Đông Hải và đại lục Linh Vũ quá xa, cho nên gần như là không lui tới với Cổ Vực và đại lục LInh Vũ.
Cũng không hẳn là không có lui tới, trong đại lục Linh Vũ và Cổ Vực cũng có không ít gia tộc, các thế lực thường di chuyển qua lại giữa thành Ma Vân và đại lục Linh Vũ, Cổ Vực. Bởi vì khoảng cách xa xôi cho nên mỗi một lần kinh thương, thu hoạch vô cùng phong phú.
Cũng bởi vì như vậy, trên lộ trình ngoài hải vực vô biên ra ven đường thỉnh thỏang có một ít hải đảo đặt chân. Cũng xuất hiện một nghề nghiệp đặc biệt gọi là hải tặc. Dọc đường đi hải tặc hoành hành không phải là chuyện mới mẻ gì nữa. Có một ít hải tặc thế lực cực kỳ cường hãn, thậm chí còn không kém thế lực nhất lưu.