Vân Hồng Lăng nhìn Lục Thiếu Du, sắc mặt không ngừng biến hóa, lại nói:
- Xem ra lần này chàng đã thực sự tức giận.
- Thi triển linh hồn sưu tác không phải là chuyện nhỏ.
Lục Thiếu Du mở miệng nói.
- Nói cho chàng một việc. Thiếp nghe đại hộ pháp nói, trong tông định toàn lực cứu chữa quan hệ với chàng. Nể mặt thiếp cùng cha, chàng cho qua đi được không? Dù sao Vân Dương Tông cũng có mặt mũi của mình, không có khả năng bồi thường quy mô lớn cho chàng. Nhưng vậy đối với tiểu tặc nhà chàng đã tốt lắm rồi.
Vân Hồng Lăng nói.
- Sợ rằng Vân Dương Tông còn có chỗ cần đến ta a.
Lục Thiếu Du mỉm cười. Làm sao hắn không rõ cơ chứ. Khi trước Vân Dương Tông kết minh với Phi Linh môn, Lục Thiếu Du mơ hồ nghĩ tới phía sau nhất định có bí mật gì đó. Mà theo thời gian, Lục Thiếu Du càng có thể cảm giác được. Phía sau dường như còn có chuyện gì đó.
- Hừ, dù sao đi nữa thiếp cũng mặc kệ. Nể mặt thiếp, chàng không được mâu thuẫn với cha. Bằng không thiếp cắn chàng.
Vân Hồng Lăng chu miệng, hung hăng cắn một cái vào ngực Lục Thiếu Du.
- Nàng cắn ta thì ta cũng cắn nàng.
Lục Thiếu Du nở nụ cười tà, cảnh xuân lại tràn ngập căn phòng nhỏ.
Sáng sớm, khi tia sáng đầu tiên chiếu xuống, Lục Thiếu Du đã có mặt trong tiểu sảnh, đồng thời Vân Khiếu Thiên cũng có mặt ở đó.
- Ra mắt nhạc phụ.
Lục Thiếu Du hành lễ. Sáng sớm đã bị nhạc phụ Vân Khiếu Thiên bắt gặp hắn và Vân Hồng Lăng từ trong phòng đi ra, quả thực có chút xấu hổ.
- Nghe nói con xông qua trọng thứ sáu vũ cảnh và trọng thứ bảy tiên cảnh sao? Thực lực cũng không kém.
Vân Khiếu Thiên nhìn Lục Thiếu Du, trong mắt có chút kinh ngạc. Xông qua trọng thứ sáu và thứ bảy của Vũ cảnh, Tiên cảnh. Tuy rằng thực lực không kém, thế nhưng cũng sẽ không khiến cho hắn kinh ngạc. Thứ khiến hắn chân chính kinh ngạc chính là, Lục Thiếu Du mới chỉ có tu vi Vũ Vương nhị trọng và Linh Vương nhất trọng mà thôi. Điều này khiến cho hắn kinh ngạc cùng với chấn động không nhỏ.