- Thiếu Du, chàng đang nhớ tới Vô Song tỷ sao?
Vân Hồng Lăng đi tới bên người Lục Thiếu Du. Ngày hôm nay nàng không mặc trang phục như bình thường mà mặc một bộ váy màu xanh, bên hông còn dùng dây lưng buộc thành con bước, mái tóc xõa xuống, nhìn qua vô cùng khả ái.
- Sao nàng lại tới đây?
Lục Thiếu Du quay đầu lại. Nữ tử trước mặt hắn vẫn xinh đẹp như cũ. Làn da nhẵn mịn như ngọc. Cái miệng anh đào nhỏ nhắn, kiều diễm. So với trước đây lại thêm vài phần mê người cùng phong tình. Tuy rằng hiện tại hắn có ấn tượng không tốt đối với Vân Dương Tông. Thế nhưng Lục Thiếu Du cũng hiểu rõ. Chuyện này có thể không liên quan với nhạc phụ Vân Khiếu Thiên, lại càng không liên quan tới Vân Hồng Lăng.
- Thiếp thấy tâm tình chàng không tốt cho nên mới tới đây.
Vân Hồng Lăng khẽ nói.
- Không nghĩ tới nàng còn hiểu ý như vậy. Quả thực khiến cho ta cảm thấy ngoài ý muốn a.
Lục Thiếu Du mỉm cười rồi kéo nữ tử tinh xảo vào trong lòng. Nhẹ nhàng tựa vào vai, hít hương thơm nhàn nhạt trên mái tóc khiến cho trong lòng hắn thoải mái hơn không ít. Tất cả mọi chuyện cuối cùng đều có cách giải quyết. Điều quan trọng nhất hiện tại của hắn chính là tăng cường thực lực.
Vân Hồng Lăng không nói gì, bản thân cũng tựa vào bờ vai rắn chắc của nam tử kia. Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, y phục trên người hai người bay phất phới. Ánh trăng không biết từ khi nào đã xuất hiện. Dưới ánh trăng nhu hòa, trên tảng đá xuât hiện hai cái bóng dài đang in vào nhau.
Vầng trăng nhô lên cao. Trên bầu trời xuất hiện những ngôi sao sáng. Trong trời đêm u ám lúc này có một thân ảnh xẹt qua không trung. Một lát sau đã đáp xuống một ngọn núi bình thường không có ai tới.
Trên ngọn núi khổng lồ này có không ít cái hang nhỏ. Tại một hang động, một thân ảnh màu xanh đột nhiên xuất hiện ở bên trong.