Sưu Sưu.
Hơn mười đạo thân narh, mấy cường giả Vũ Vương, hơn chục Vũ Vương tức thì nhảy xuống khỏi lưng Thiên Mộc Độc Long.
- Hộ pháp đoàn của Bắc Cung gia tộc cung nghênh tiểu thư hồi tộc.
Thanh âm chỉnh tề quanh quẩn trong không trung. Mọi người lăng không cung kính hành lễ. Mục tiêu chính là Lục Vô Song ở phía trước. Ngay cả hơn mười đầu Thiên Mộc Độc Long phía sau bọn họ lúc này cũng thu hồi hai cánh, phủ phục trên không trung.
Khí tức mấy Vũ Tôn cùng chục Vũ Vương tràn ra khiến cho phong vân biến sắc. Cả không gian run rẩy, khí thế vô cùng chấn động nhân tâm.
Lúc này Lục Thiếu Du cũng vô cùng chấn động. Mấy Vũ Tôn, hơn mười Vũ Vương hành lễ. Bắc Cung gia tộc này rốt cuộc có địa vị gì, thân phận của Lục Vô Song là tiểu thư trong tộc hay sao? Thiên Địa các có nhận nhầm người hay không?
- Các ngươi có tìm nhầm người hay không?
Lục Vô Song ngơ ngác nhìn phía trước rồi nói. Nàng hoàn toàn đã bị kinh hãi.
- Tiểu thư yên tâm, tuyệt đối không sai chút nào.
Lão giả năm mươi tuổi kia đứng dậy, cung kính nói với Lục Vô Song:
- Ta chính là đại hộ pháp Bắc Cung Nhất của gia tộc Bắc Cung phụng mệnh tới đây nghênh đón tiểu thư hồi tộc.
- Vị hộ pháp này, ngươi phụng mệnh ai tới đây? Các ngươi nói ta là người của gia tộc Bắc Cung, vậy phụ mẫu ta là ai?
Lục Vô Song dù sao cũng không phải là người bình thường. Kinh ngạc qua đi, lập tức mở miệng hỏi.
- Ta phụng lệnh tộc trưởng, cũng chính là phụ thân của tiểu thư tới nghênh đón tiểu thư hồi tộc.
Bắc Cung Nhất cung kính nói.
- Cha ta sao?
Lục Vô Song sửng sốt. Cách xưng hô này khiến cho trong lòng nàng run rẩy, ánh mắt lập tức nhìn về phía Lục Thiếu Du.
- Có gì chứng minh Vô Song chính là tiểu thư của Bắc Cung gia tộc hay không?
Lục Thiếu Du nhìn Bắc Cung Nhất rồi nói. Ánh mắt nhìn vào người này giống như là nhìn vào vách núi vạn trượng khiến cho trong lòng Lục Thiếu Du có chút kinh hãi. Chỉ cần nhìn người này cũng khiến cho lòng người run sợ. Thế nhưng loại run sợ này cũng rất ngắn ngủi, chỉ một lát sau Lục Thiếu Du lập tức khôi phục lại tinh thần.