Khi linh hồn lực bàng bạc tiến vào sâu trong đầu Lục Thiếu Du, đao mang phô thiên cái địa lập tức bạo phát. Cỗ linh hồn lực bàng bạc lập tức hóa thành từng mảnh nhỏ dưới sự xâu xé của đao mang ngập trời.
- A...
Một tiếng kêu kinh hãi vang lên. Cỗ linh hồn lực bàng bạc tiến vào trong đầu Lục Thiếu Du dùng tốc độ nhanh như thiểm điện thối lui. Thế nhưng cỗ linh hồn lực bàng bạc này vẫn bị đao mang phô thiên cái địa bao phủ. Số linh hồn lực chạy thoát khỏi đầu Lục Thiếu Du vô cùng nhỏ bé.
Cạch Cạch.
Không gian bị nghiền nát, Lục Thiếu Du xuất hiện lại trong căn phòng. Trong đầu, kim đao màu vàng đang không ngừng thôn phệ cỗ linh hồn lực kia.
- Thiếu Du, vừa rồi xảy ra chuyện gì? Làm sao vậy?
Nhìn thấy Lục Thiếu Du xuất hiện, Lục Trung cùng Vân Hồng Lăng nhanh chóng hỏi.
- Một chút việc nhỏ mà thôi, không sao.
Lục Thiếu Du nhướng mày rồi mỉm cười nói. Cường giả thần bí vừa rồi dường như muốn dò xét linh hồn của hắn. Có lẽ tác dụng giống như sưu linh thuật. Thế nhưng trong đầu hắn có tiểu đao màu vàng, căn bản không sợ một loại linh hồn lực bên ngoài nào tiến vào.
Trong lòng Lục Thiếu Du không khỏi cười lạnh một tiếng. Khí tức người vừa rồi hẳn không phải là sư tổ của hắn. Mà là một cường giả Linh Tôn. Chí ít cũng phải là Linh Tôn. Có lẽ chỉ là Linh Tôn bình thường cho nên dưới đao mang kia mới bị thương không nhẹ như vậy. Linh hồn lực bị thương so với việc bị thương bên ngoài còn nặng hơn nhiều.
- Vân Dương Tông, vì Vô Tự Thiên Thư không ngờ lại dùng bất kỳ thủ đoạn tồi tệ nào sao? Các ngươi nghĩ rằng ta dễ bắt nạt như vậy sao?
Lục Thiếu Du lẩm bẩm nói. Vì Vô Tự Thiên Thư, Vân Dương Tông không ngờ lại điều ra cường giả muốn dùng thủ đoạn dò xét linh hồn của hắn. Nếu như thi triển thành công, coi như là không có ác ý với hắn, thì tuyệt đối cũng sinh ra ảnh hưởng với linh hồn. Đối với tiền đồ sau này có ảnh hưởng cực lớn. Người trong Vân Dương Tông không có khả năng không biết việc này.