Nghiêm túc nhìn Lục Thiếu Du, Vân Khiếu Thiên mở miệng mang theo uy thế không thể kháng cự nói:
- Thiếu Du, Vô Tự Thiên Thư cực kỳ quan trọng, so với trong tưởng tượng của còn còn lớn hơn nhiều. Vô Tự Thiên Thư giao cho Vân Dương Tông, Vân Dương Tông ta có thể đáp ứng bất luận điều kiện gì của con. Cho dù là dùng công phu sư tử ngoạm cũng không thành vấn đề.
Lục Thiếu Du nhìn Vân Khiếu Thiên rồi lắc đầu nói:
- Nhạc phụ, tiểu tế thực sự không có Vô Tự Thiên Thư gì đó. Nếu như không tin, vậy thì nhạc phụ dùng sưu linh thuật đi. Tiểu tế tuyệt đối không phản kháng.
Lục Thiếu Du ủy khuất nói, thế nhưng trong lòng lại thầm nghĩ:
- Nhạc phụ, tầm quan trọng của Vô Tự Thiên Thư sao ta lại không biết cơ chứ. Cho dù thế nào cũng không thể giao cho Vân Dương Tông.
Nhìn Lục Thiếu Du móc ra nhẫn trữ vật chứng minh sự thuần khiết, Vân Khiếu Thiên cảm thấy ngoài ý muốn. Quả thực không giống với tính cách thường ngày. Lẽ nào hắn đã đoán sai. Vô Tự Thiên Thư thực sự không có quan hệ với Lục gia? Thế nhưng điều này quả thực không có khả năng, bảo vật có thể kinh động cả Độc Cô gia, sợ rằng cũng không có mấy thứ.
- Thiếu Du, con thực sự không có Vô Tự Thiên Thư sao? Phải biết, con dùng Vô Tự Thiên Thư đổi lấy bất luận điều kiện gì của Vân Dương Tông cũng được. So với thứ hư vô mờ mịt mà con tự mình tìm kiếm còn an toàn hơn nhiều.
Vân Khiếu Thiên chậm rãi thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du rồi cắn răng nói:
- Dù con muốn thần khí Vân Dương Tông ta cũng có thể cho con.
- Không có, tiểu tế ngay cả Vô Tự Thiên Thư là vật gì cũng không biết.
Lục Thiếu Du nhìn thẳng vào Vân Khiếu Thiên rồi lắc đầu nói. Ánh mắt cực kỳ kiên nghị, trong lòng lại nổi lên sóng gió. Vân Dương Tông không ngờ nguyện ý đem một kiện thần khí trao đổi với Vô Tự Thiên Thư, đủ để chứng minh bên trong Vân Dương Tông có thần khí. Điều này quả thực khiến cho hắn có chút ngoài ý muốn. Cũng đủ để chứng minh tầm quan trọng của Vô Tự Thiên Thư.