Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói, sau đó lập tức cáo biệt sư phụ và sư mẫu rồi cưỡi Thiên Sí Tuyết Sư rời khỏi ngọn núi cao nhất này.
Trong đình viện, tiếng kêu thê thảm của Triệu Vô Cực không ngừng vang lên. Lục Tâm Đồng thi triển không ít thủ đoạn dằn vặt Triệu Vô Cực không ngừng.
Lục Thiếu Du móc ra không ít đan dược giao cho Lục Trung. Nghe tiếng kêu thảm thiết của Triệu Vô Cực, Lục Trung dường như muốn nói gì đó, thế nhưng cũng không mở miệng được.
- Thiếu Du, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng. Đừng dày vò hắn nữa.
La Lan thị nói.
- Mẫu thân, người quên người bị hắn bắt như thế nào sao? Ác nhân tự có ác nhân trị, việc này người không cần lo tới.
Lục Thiếu Du khẽ nói. Hắn biết tâm địa của mẫu thân thiện lương cho nên cũng không nói thêm gì.
Sắc trời tối dần, Lục Thiếu Du vì không muốn mẫu thân nghe thấy tiếng kêu thảm thiết kia cho nên lập tức bảo Lục Tâm Đồng thu hồi ấu trùng và độc hạt. Sau đó Lục Thiếu Du đem theo Triệu Vô Cực tiến vào trong sơn động phía sau núi. Đây chính là nơi mà bình thường Lục Thiếu Du hay bế quan.
Để Tiểu Long và Thiên Sí Tuyết Sư hộ pháp, Lục Thiếu Du mang theo Triệu Vô Cực máu tươi đầm đìa tiến vào trong sơn động.
Ném Triệu Vô Cực xuống mặt đất, Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi suy nghĩ. Vân Dương Tông cần Triệu Vô Cực, tuyệt đối là muốn tìm hiểu tin tức Vô Tự Thiên Thư. Mặc kệ như thế nào, coi như là Vân Dương Tông suy đoán tới Lục gia cũng không thể để cho bọn hắn khẳng định Lục gia có. Cho nên Triệu Vô Cực không thể giao cho Vân Dương Tông.
Nhìn Triệu Vô Cực trên mặt đất, trong mắt Lục Thiếu Du b*n r* hàn ý. Vốn đang muốn dằn vặn hắn thêm vài ngày, thế nhưng vạn nhất bị Vân Dương Tông mạnh mẽ cướp đoạt vậy thì có chút phiền phức. Ước hẹn ba ngày với Vân Khiếu Thiên cũng nằm trong dự định của Lục Thiếu Du trước đó.