Sưu Sưu.
Mấy đầu ấu trùng đỏ như máu trực tiếp xuyên qua tay, mặt mũi, cổ của Triệu Vô Cực rồi chui vào trong cơ thể hắn.
Bằng mắt thường cũng có thể thấy được, những vật kinh khủng này sau khi chui vào trong cơ thể Triệu Vô Cực, khiến cho làn da hắn phồng lên. Có thể nhìn thấy rõ ràng những ấu trùng này đang thôn phệ máu tươi của Triệu Vô Cực, từng tia máu dưới da Triệu Vô Cực b*n r*, giống như là trên da xuất hiện vết nứt vậy.
- Đi.
Lúc này trong tay Lục Tâm Đồng lại xuất hiện một đám vật kinh khủng khác, toàn thân đen kịt, cả đám lớn chừng ngón út nhanh chóng bao phủ về phía Triệu Vô Cực. Từng tia máu bắt đầu b*n r*.
Cả người Triệu Vô Cực bị cấm chế, không thể nói chuyện, chân khí cũng bị niêm phong, căn bản không thể phản kháng. Cơ mặt hắn lúc này liên tục co quắp, toàn thân run rẩy, vô số ấu trùng đỏ như máu vào độc hạt màu đen di chuyển trong cơ thể hắn. Từ lỗ mũi, lỗ tai, con mắt chui vào trong miệng. Lập tức trong con mắt, tai, miệng, mũi có máu tươi chảy ra.
Triệu Vô Cực kinh hãi tới mức ngay cả con mắt cũng muốn rớt ra, toàn thân co quắp, sắc mặt dữ tợn tới cực hạn. Ngay cả tiếng kêu thê thảm cũng không phát ra được. Cảnh tượng này khiến cho trong lòng mọi người cảm thấy lạnh lẽo.
Trên sân rộng lúc này cũng có không ít đệ tử Triệu Vô Cực, nhìn thấy cảnh tượng này cũng không có ai dám tiến lên. Người khác nhìn cảnh này có người thở dài, có đồng tình, có bi ai, cũng có người cho rằng đáng đời.
Không ít ánh mắt lập tức nhìn vào trên người Lục Tâm Đồng. Bọn họ thực sự không nghĩ ra nữ tử nhìn qua ôn nhu xinh đẹp này không ngờ lại có một mặt tâm ngoan thủ lạt như vậy.
Ánh mắt Triệu Vô Cực kinh hãi nhìn qua mọi người Vân Dương Tông trên sân rộng. Trong ánh mắt mang theo sự cầu xin, thế nhưng lúc này cũng không có ai để ý tới hắn. Ánh mắt kinh hãi kia nhanh chóng trở thành tuyệt vọng.