Sưu Sưu.
Trước mặt bao người, bản thể Lục Thiếu Du tiếp nhận Triệu Vô Cực đang còn kinh hãi, đại hồn anh sau đó hóa thành một đạo lưu quang tiến vào trong mi tâm Lục Thiếu Du. Sát khí ngập trời trong nháy mắt này cũng mang theo thiên địa rung động mà biến mất. Cỗ khí thế bàng bạc kia cũng tiến vào trong cơ thể Lục Thiếu Du. Không gian lại khôi phục như thường, áp lực trên người mọi người giảm đi.
Lục Thiếu Du cười nhạt. Chỉ có bại lộ đại hồn anh thì hắn mới có thể bắt được Triệu Vô Cực. Mông Kỳ San kia là Linh Vương cửu trọng, tất cả đều nằm trong tâm thần của hắn, ai cũng không có biện pháp tiếp cận Triệu Vô Cực. Hắn chỉ có thể đem sát khí ngập trời trên người đại hồn anh phóng ra, đại hồn anh vốn là sát khí và tàn hồn ngưng tụ ra, lẫn vào trong sát khí hoàn toàn có thể che dấu tâm thầm cảm ứng. Mà bên ngoài hắn và Tiểu Long lại dẫn dắt lực chú ý của Mông Kỳ San, tất cả mọi chuyện đều trơn tru không một kẽ hở. Đại hồn anh xuất hiện bất ngờ, trong nháy mắt cấm chế Triệu Vô Cực lại.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du thứ hai hợp nhất với Lục Thiếu Du thứ nhất, tất cả trưởng lão trong Vân Dương Tông bao gồm cả Vân Khiếu Thiên, Mông Kỳ San lần nữa chấn động. Thủ đoạn bực này hoàn toàn vượt quá tưởng tượng của mọi người.
Triệu Vô Cực tuy rằng bị phong tỏa chân khí, thế nhưng vẫn nhìn rõ mọi thứ. Trong lòng hắn hiện tại vô cùng khiếp sợ, lúc này rơi vào trong tay Lục Thiếu Du, sắc mặt hắn kinh hãi tới cực hạn. Hàn ý từ sâu trong linh hồn lan tràn ra.
- Mông trưởng lão, cứu ta. Ta có thể nói cho ngươi biết Vô Tự Thiên Thư ở đâu.
Triệu Vô Cực kinh hãi lớn tiếng nói, ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Mông Kỳ San.
- Vô Tự Thiên Thư.
Bốn chữ này vừa rời khỏi miệng Triệu Vô Cực tức thì khiến cho đại bộ phận người ở đây không chút biến hóa nào. Thậm chí mọi người còn không biết đây là vật gì. Thế nhưng ánh mắt Lục Trung, Lục Thiếu Du, Vân Hồng Lăng, Vân Khiếu Thiên, Đại hộ pháp, đám người Dương trưởng lão bỗng nhiên run lên. Ánh mắt Vân Khiếu Thiên biến đổi nhìn vào trên người Triệu Vô Cực.