- Lực phòng ngự thật mạnh mẽ.
Ngoài mặt Mông Kỳ San không chút biểu lộ gì, thế nhưng trong lòng lại vô cùng kinh ngạc. Lực phòng ngự của một người một thú trước mặt hắn hiện tại vô cùng b**n th**. Sợ rằng hắn muốn đánh chết một người một thú này cũng vô cùng khó khăn. Không thể dừng lại nữa, phải mau chóng rời đi.
Lục Thiếu Du nhìn Mông Kỳ San, không khó đoán ra dụng ý hiện tạ icura đối phương. Đối phương chỉ một lòng muốn rời đi, hắn tuyệt không thể để cho đối phương rời khỏi nơi này.
- Mông Kỳ San, ngươi không bảo vệ được Triệu lão cẩu này đâu.
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, thủ ấn trong tay bắt đầu được kết.
SƯu Sưu.
Đồng thời, quanh người Lục Thiếu Du có một cỗ khí tức quỷ dị lan tràn, cùng với đó là một cỗ sát khí ngập trời. Một cỗ năng lượng bạo ngược trong thiên địa lập tức tụ tập tới.
Ầm ầm.
Giờ phút này, toàn bộ không gian xuất hiện một khí tức vô hình. Cỗ khí tức này xuất hiện giống như màn đêm bao phủ bầu trời. Vô số sát khí đột nhiên tuôn ra. Toàn bộ không gian tràn ngập sát khí cuồng bạo.
Đệ tử Vân Dương Tông trên sân rộng lúc này người thực lực thấp hai mắt đột nhiên đỏ ửng. Trong phiến thiên địa đột nhiên xuất hiện ba động rất nhỏ. Vô số ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Lục Thiếu Du.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nơi phát ra cỗ sát khí ngập trời kia không ngờ lại đến từ trên người Lục Thiếu Du. Vẻ mặt Lục Thiếu Du lúc này vô cùng dữ tợn khiến cho người ta nhìn vào cảm thấy sởn tóc gáy. Nhìn thấy Lục Thiếu Du lúc này, mọi người có cảm giác linh hồn của mình run rẩy.
- Sát khí thật nặng.
Sắc mặt Vân Khiếu Thiên kinh ngạc không gì sánh được.
Không gian kịch liệt run rẩy. Dưới cỗ sát khí ngập trời kia không gian vang lên tiếng cạch cạch, giống như tùy thời bị nghiền nát vậy.