Vân Khiếu Thiên muốn xuất thủ, thế nhưng thân thể lại lùi lại, ánh mắt nhìn về phía trước rồi trầm giọng nói:
- Gia gia con đã có lệnh, mọi người trong Vân Dương Tông không thể nhúng tay vào. Yên tâm đi, Thiếu Du sẽ có chừng mực.
- Khặc khặc, ngươi còn không chết sao?
Triệu Vô Cực cười lạnh. Lục Thiếu Du bị một đòn mạnh mẽ như vậy hẳn đã chết. Người này không chết thì mối hận trong lòng hắn khó mà biến mất được.
Liên tục đánh bay mấy người cũng chỉ trong chớp mắt mà thôi. Mấy người vây công cũng không thể uy h**p tới Mông Kỳ San. Thực lực của Linh Vương cửu trọng cực kỳ cường hãn, cường hãn tới mức dù cho có mấy cường giả trẻ tuổi vây công cũng không thể động vào người hắn.
Ngao.
Phía dưới ngọn núi có một tiếng long ngâm lần nữa vang lên. Trong đống đá vụn thân thể Tiểu Long lại lần nữa ngạo nghễ bay lên trời. Trên thân thể to lớn, đầu, đuôi, long trảo hiện ra, mang theo một cỗ khí tức khiến cho tim đập nhanh xuất hiện, cùng với đó là một cỗ uy áp kinh khủng từ trong cơ thể khổng lồ của nó bạo phát ra.
Giờ phút này, trong Vân Dương quần sơn, tất cả các yêu thú đều run rẩy trong khí tức cường hãn này. Tất cả tọa kỵ của những trưởng lão chung quanh đều phủ phục trên mặt đất, không dám nhúc nhích.
Thân thể Tiểu Long cuồn cuộn, trên lưng có một lớp da màu đen, so với lân phiến màu vàng trên người có vẻ cực kỳ không hợp. Thế nhưng khí tức trên lớp da màu đen kia ít nhiều khiến cho mọi người bị áp chế.
- Khí tức thật mạnh mẽ.
Khí tức trên người Tiểu Long khiến cho mọi người kinh hãi. Ngay cả Vân Khiếu Thiên lúc này sắc mặt cũng đại biến.
Ông Ông.
Trên một ngọn núi khác, một tiếng sấm sét vang lên. Đá vụn b*n r* bốn phía. Một đạo thân ảnh phóng lên cao, hai cánh sau lưng rung động, thân thể xẹt qua hư không, trực tiếp đứng song song với Tiểu Long.