Phanh Phanh.
Công kích của Dương Quá và Lục Tâm Đồng đánh vào trên quang tráo, thanh âm trầm thấp vang lên. Công kích kinh khủng không ngờ trực tiếp tạo thành một cái khe trên quang tráo, kình khí đều bị nuốt vào bên trong.
Khục khục.
Trong nháy mắt này hai người Dương Quá và Lục Tâm Đồng bị một cỗ lực lượng khổng lồ đánh lui về phía sau mấy bước.
- Lão đại, huynh thế nào rồi.
Tiểu Long nhanh chóng đưa La Lan thị tới bên người Lục Thiếu Du. Nhìn Lục Thiếu Du, trong đôi mắt nhỏ tuy rằng có lo lắng thế nhưng lại không nhiều bằng mọi người.
- Ta không sao.
Lục Thiếu Du nói.
- Thiếu Du, đứa nhỏ này. Sao con lại làm như vậy, sau này con làm sao bây giờ.
La Lan thị từ trong kinh hãi phục hồi tinh thần lại. Nhìn thấy nhi tử đã trở thành người tàn phế trên mặt đất, trong lòng vô cùng đau đớn.
- Mẫu thân, con không sao. Người không có việc gì là tốt rồi.
Lục Thiếu Du vội vã nhìn về phía mẫu thân. Trên cỗ mâu thân có năm ngón tay, trên đó còn vết máu nhàn nhạt khiến cho trong lòng Lục Thiếu Du vô cùng lạnh lẽo.
- Mông trưởng lão, người nhất định phải giúp Triệu gia báo thù. Một ngàn ba trăm sáu mươi mốt nhân mạng của Triệu gia đều bị Lục gia g**t ch*t. Người nhất định phải giúp Triệu gia báo thù.
Nhìn người bên cạnh, Triệu Vô Cực thê lương nói.
Tất cả tiêu tán, bên người Triệu Vô Cực xuất hiện một đạo thân ảnh, người này mặc một bộ hoàng bào, tuổi chừng thất tuần, ánh mắt có chút âm lệ, toàn thân tỏa ra khí tức bức người.
- Một nghìn ba trăm sáu mươi mốt người a, Lục gia cũng hạ thủ được sao?
Lão giả được gọi là Mông trưởng lão này nhìn về Lục Thiếu Du, hàn ý trong mắt b*n r*.
- Khi trước Triệu gia tiến về Lục gia, lúc đó chẳng phải cũng muốn diệt Lục gia sao? Hiện tại Triệu gia bị diệt chỉ là báo ứng mà thôi. Mà bây giời Triệu Vô Cực cũng phải chết.