Dươn Quá nói xong khiến cho mọi người lập tức cười ha ha.
Mà mọi người cũng nhanh chóng biết được thân phận của Dương Quá. Cường giả bài danh thứ tư trong thập đại cường giả. Lục Tâm Đồng xếp thứ ba, điều này khiến cho đám người Khuất Đao Tuyệt, Đỗ Tử Thuần, Dương Mạn, Dương Diệu trợn mắt líu lưỡi.
Biết được thân phận của Dương Quá, Dương Mạn lại càng hưng phấn, thi triển ra đủ thế, cực kỳ mê hoặc động lòng người. Thế nhưng Dương Quá lại không hiểu phong tình, trực tiếp không để ý tới khiến cho Dương Mạn thiếu chút tan vỡ.
Mọi người uống rượu tới buổi chiều mới tán đi. Tâm tình ngày hôm nay của Lục Thiếu Du cũng vô cùng tốt, đã lâu không có thời gian như mấy ngày qua. Những năm gần đây khoảng thời gian như vậy đối với hắn mà nói quả thực không có vài ngày.
Ban đêm, trên ngọn núi, Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi đó, ánh mắt nhìn về phía trước rồi hít sâu một hơi. Những ngày an bình này có lẽ cũng không được vài ngày nữa. Sau đó hắn phải đi tới Đoan Mộc gia ở thành Ma Vân, còn có chuyện của Thánh Linh giáo, còn Hổ Âm yêu tinh mà Nam thúc cần nhất định phải lấy được. Sợ rằng vài ngày nữa hắn lại một lần nữa phải lên đường. Hi vọng hành trình đi tới thành Ma Vân Đông Hải lần này sẽ không có phiền phức quá lớn.
- Cha, sao người lại tới đây?
Bỗng nhiên, Lục Thiếu Du quay đầu nhìn về phía sau.
- Mẫu thân con và mấy người Vô Song đang nói chuyện cho nên ta mới ra đây.
Lục Trung mặc bộ y phục màu trắng chậm rãi ngồi xuống bên người Lục Thiếu Du.
Nhìn Lục Trung, Lục Thiếu Du nói:
- Trên Vân Dương Tông người có thoải mái không?
- Trên Vân Dương Tông đương nhiên rất tốt.
Lục Trung nhìn nhi tử vừa có chút quen thuộc lại xa lạ nói:
- Mấy năm nay nhất định con rất khổ cực đúng không? Một mình ở Cổ Vực xây dựng Phi Linh môn, ta thân là phụ thân cũng không giúp được con điều gì. Làm một người phụ thân như ta quả thực là bất lực.