Khi bụi mù tiêu tán, Phi Ưng Lăng Phong tiêu sái bất phàm chật vật xuất hiện trong ánh mắt của mọi người. Toàn thân chật vật, sắc mặt trắng bệch, y phục trên người bị tàn phá, mái tóc mất trật tự, khóe miệng còn vết máu nhàn nhạt.
- Người thứ ba.
Tiểu Long không dừng lại chút nào, thân thể nho nhỏ giống như một đạo lưu tinh trên không trung nhanh như thiểm điện bắn tới trước người Chiến Đao Khuất Đao Tuyệt.
Sưu Sưu.
Chiến đao trong tay Khuất Đao Tuyệt giương lên, từng đạo đao mang trực tiếp đánh ra ngăn cản thân ảnh của Tiểu Long.
- Hừ, một đao này của ngươi thực sự quá yếu. Ngãi ngứa cho ta còn kém một chút.
Tiểu Long lạnh nhạt nhìn vào đao mang trong bầu trời. Quanh thân đột nhiên có quang mang chợt lóe, thân thể lập tức được bao phủ bởi một vòng quang tráo. Bên trên còn có một cỗ hỏa diễm màu vàng quỷ dị. Không gian chung quanh hảo diễm màu vàng này trực tiếp bị đốt cháy, làm xuất hiện những cái khe màu đen trong không gian.
Cạch cạch.
Một đao của Chiến Đao Khuất Đao Tuyệt đánh xuống, vòng quang tráo bằng hỏa diễm chỉ khẽ run lên một chút, căn bản không có ba động quá lớn. Đao mang lập tức biến mất, Khuất Đao Tuyệt trợn mắt líu lưỡi.
- Hắc hắc, ngươi cũng xuống phía dưới đi thôi.
Thân ảnh Tiểu Long trong chớp mắt này nhanh như thiểm điện bắn về phía Khuất Đao Tuyệt. Bàn tay nho như ngọc giống như sấm sét trong nháy mắt đánh vào trên người Khuất Đao Tuyệt.
Phanh Phanh.
Tiếng trầm thấp, kình khí khuếch tán. Trong khoảnh khác, thân thể Khuất Đao Tuyệt trực tiếp bị đánh rơi xuống mặt đất, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng cũng xuất hiện vết máu nhàn nhạt.
- Trời ạ. Tiểu đồng này là ai, không ngờ lại có thể chà đạp ba vị sư huynh tới mức như vậy.
Trong nháy mắt Tiểu Long đánh bay ba người Khuất Đao Tuyệt, Lăng Phong, Long Tam khiến cho mọi người trợn mắt líu lưỡi. Điều này hoàn toàn đã vượt quá tưởng tượng của mọi người, ngay cả chúng trưởng lão cũng há hốc mồm.