Dưới quang mang chói mắt, đao mang đột nhiên hóa thành một đạo đao mang hơn nghìn trượng giống như thực chất. Khí phách mạnh mẽ. Khí thế trên người Phách Đao Long Tam lúc này đã tới đỉnh. Cánh tay giơ lên, đao mang cường hãn cuồng bạo xé rách không gian đánh về phía Lục Thiếu Du. Thực lực như vậy, tuy rằng là Vũ Suất lục trọng, thế nhưng tuyệt đối không yếu hơn Vũ Suất bát trọng.
- Chiến Đao thức thứ hai, Tuyệt Diệu Ảnh Đao.
Ánh mắt Khuất Đao Tuyệt trầm xuống, lần thứ hai huy vũ chiến đao trong tay. Khí tức khuếch tán ra chung qunah, giống như là không gian đọng lại. Dưới đao mang, không gian bị chém ra từng vết. Trên toàn bộ sân rộng lúc này chỉ có lưu quang từ đao mang lóe lên.
- Ha ha, tới tốt.
Lục Thiếu Du mỉm cười. Thực lực mấy người này quả thực không kém. Nếu không phải hắn đã đột phá Vũ Vương, thì quả thực rất khó đối phó với ba người này.
- Hàn Băng Ấn.
- Ảm Nhiên Tiêu Linh Chưởng.
- Thử Thôi Phong Chưởng của ta.
- Chiến Đao thứ thứ ba, Thiên La Địa Võng Đao.
- Thiên Thủ Liệt Cương Ấn.
- Đại Địa Cương Thuẫn.
- Lục Thiếu Du, ăn Phong Quyển Tàn Vân của ta.
- Phong Quyển Tàn Vân ta cũng có.
Trong lúc gió nổi mây phun, từng tiếng quát vang lên. Mấy đạo thân ảnh xuyên qua không gian hỗn loạn. Từng đạo khí tức cuồng bạo cùng với thanh âm bạo liệt vang lên không ngớt trên sân rộng.
Phanh Phanh Phanh.
Long Tam, Lăng Phong, Khuất Đao Tuyệt lần lượt bị đánh bay rồi lại đứng dậy công kích. Lục Thiếu Du lưu thủ cho nên mỗi lần chỉ đánh bay ba người, cũng không tạo thành thương thế quá lớn.
Phanh Phanh.
Đá vụn bắn tứ tung, ba người lần thứ hai bị đánh bay, tuy rằng không có thương thế quá nặng, thế nhưng mặt mũi cũng bị bầm dập, nhìn qua chật vật không ngớt.